Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Anh yêu ngấn mỡ thừa của vợ

Cái cảm giác lúc anh vòng tay qua ôm veo vợ, rồi lần vào bụng vợ, bóp bóp cái ngấn mỡ ấy, rồi vợ cười sảng khoái vì buồn, anh mới hạnh phúc làm sao!


Đôi khi cuộc sống chỉ đơn giản như vậy, anh cũng chỉ cần vợ vui như vậy, vì anh đây, chẳng quan trọng hình thức lắm, anh đã yêu vợ thì mãi mãi yêu vợ.


Anh yêu vợ từ cái giây phút anh vợ nắm lấy tay anh trong buổi xem phim ma ngoài rạp. Rồi đôi mắt vợ rưng rưng lệ khi nhìn thấy những hoàn cảnh éo le. Một bộ phim tình cảm xúc động cũng có thể làm vợ khóc suốt buổi, nhưng rồi lại có thể trêu đùa anh, rồi cười ngay sau khi chúng mình đi chơi. Vợ mang lại cho anh những cung bậc cảm xúc khó tả mà một thằng đàn ông như anh rất ít khi được trải nghiệm. Bởi anh luôn ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình, ít khi có bạn bè đi cùng. Và từ khi có vợ, anh thấy, mình đã sai lầm.


Ngày chúng mình cưới nhau, anh hứa hẹn sẽ mang lại cho vợ một mái ấm hạnh phúc và có lẽ, tới giờ, dù chúng mình mới đi được 1/3 chặng đường đời, nhưng anh đã phần nào khiến cho vợ không thất vọng. Anh luôn là người chồng biết lắng nghe và chia sẻ, chưa bao giờ anh to tiếng với vợ, quát tháo vợ dù vợ sai rành rành ra. Anh chỉ muốn vợ tin và hiểu, anh vẫn yêu vợ như xưa, không có gì thay đổi.


Ngày vợ mang bầu, vợ khóc suốt vì tủi thân. Công việc của anh nó vậy, thi thoảng phải đi làm xa, rồi về muộn, chứ anh nào có muốn. Nhưng không làm thì sao anh yên tâm được, anh phải có trách nhiệm với vợ và con mình chứ. Anh vẫn động viên vợ cố gắng, đừng suy nghĩ nhiều, dù thế nào thì anh cũng luôn yêu vợ. Anh biết, nữ giới có bầu thường hay tủi thân, rồi nghĩ lung tung. Nhiều lần vợ nũng nịu với anh: “Anh à, đừng bỏ em nhé, em có bầu xấu lắm, mũi thì to, mặt thì phù lên, mắt sưng húp, người thì béo ị. Giờ em không chiều được anh, em sợ anh có người đàn bà khác”. Anh lại xoa đầu vợ và cười mỉm: “Ơ cái cô bé này hay, làm gì có chuyện ấy. Anh không yêu vợ, thương con thì yêu ai. Anh đang cố gắng lắm để con mình ra đời không phải chịu thiệt thòi đây này. Vợ yên tâm, trong mắt anh, vợ đẹp nhất!”.


Ngày vợ sinh, bận trăm công nghìn việc anh cũng gã lại, túc trực bên vợ. Vợ đã nắm lấy tay anh mà cố gắng, nhìn anh mà vượt qua khó khăn. Khi con trai của chúng ta ra đời, vợ đã khóc. Anh thì hạnh phúc lắm, vì từ giờ anh đã được làm bố. Còn có hạnh phúc nào hơn thế hả vợ? Anh hôn lên má vợ, “cám ơn em vì đã sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, anh được làm cha rồi”.


Vợ nhìn anh hạnh phúc, nụ cười của em lúc ấy mới đẹp làm sao. Vợ anh đã vất vả nhiều, đã mang nặng đẻ đau và sinh cho anh một đưa con thiên thần. Anh không yêu vợ thì yêu ai.


Ngày ở cữ, anh chăm vợ hết lòng, nhưng những lúc anh bận, anh lại nhờ mẹ lên chăm vợ. Anh thật sự không thể ở bên con cả ngày, anh cũng tiếc lắm. Những lúc ấy, anh hiểu vợ tủi thân, nhưng công việc là vậy, anh còn phải đi kiếm tiền, mua sữa cho con. Vợ nhìn anh mắt rưng rưng lệ. Anh hiểu rồi, đàn bà ở cữ là hay thế lắm.


Anh yêu ngấn mỡ thừa của vợ


Hết thời gian ở cữ, vợ bảo anh, vợ muốn đi làm lại. Anh thì muốn vợ ở nhà chăm con, nhưng vợ kiên quyết không chịu. Vợ bảo, không muốn là thứ vợ ăn bám chồng, rồi sau này chồng lại coi thường, không tôn trọng. Anh cười phì: “Đúng là cô vợ đa nghi, lúc nào cũng nghi cho được”.


Rồi có vợ khóc lóc khi đang nằm trên giường. Anh ôm vợ, muốn vuốt ve vợ thì vợ không cho. Vợ bảo: “Giờ em không tự tin cho anh động vào người em nữa, em xấu lắm! Người em đầy vết rạn, bụng thì đầy ngấn mỡ, không giảm cân được rồi, da cũng không thể mịn nhẵn như hồi con gái”. Anh chẳng nói gì, cứ túm lấy vợ mà ôm, vợ bực, hất văng anh ra. Anh bảo; “Ơ, em làm sao thế?” Mỗi câu như vậy thôi mà vợ khóc òa.


Rồi anh thấy vợ lên kế hoạch với mấy bà bạn là đi tập thể dục giảm cân. Có hôm anh còn nghe vợ nói chuyện điện thoại là đi làm đẹp da, đi thẩm mỹ hút mỡ cho đẹp, không thì chồng bỏ. Anh nghe mà nản cả lòng. Vợ còn nuôi con, sao lại nghĩ nông cạn như vậy. Trước giờ, anh đã làm điều gì để khiến vợ nghi ngờ đến thế? Tập thể dục thì khỏe người, anh đồng ý, nhưng hút mỡ, làm đẹp thì nhất định không.


Tối ấy, anh biết vợ phiền lòng vì chuyện này. Anh đã chủ động ôm lấy vợ mà xoa xoa ngấn mỡ. Anh thủ thỉ vào tai vợ: “Anh thích cái ngẫn mỡ thừa này của em, cấm không được đi hút mỡ đấy nhé. Anh cũng yêu cả vết rạn da trên bụng em, vì đó là kỉ niệm em ạ. Hãy coi đó là kỉ niệm, là điều chúng ta nhớ tới vì em đã sinh cho anh một thằng cu đi. Sau này con lớn, chúng ta tha hồ kể với con về chiến tích của em, con sẽ thích nghe và thích sờ bụng mẹ lắm! Em đừng có nghĩ vì em xấu đi sau khi sinh con mà anh chán em. Chẳng phải anh đã nói rồi sao. Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế. Anh yêu cả ngấn mỡ thừa của em, vì đó là của em không phải của ai khác!”. Nói rồi, anh ôm vợ thật chặt như sợ mất vợ vậy. Vợ thì khúc khích cười rồi nắm lấy tay anh, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.


Vợ à, đôi khi mọi thứ chỉ đơn giản như vậy thôi, không vì điều gì khác, chỉ vì ta yêu nhau. Yêu nhau thì có gì mà so đo tính toán. Vợ đừng tự ti mà hãy tự tin vào bản thân mình, vợ nhé. Ngấn mỡ thừa của vợ, anh đã quen rồi, giờ không có, khéo anh lại nhớ, vợ yêu của anh ạ! Đừng làm gì cả, cứ là vợ yêu của anh thôi!

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Cũng chỉ vì cái màng trinh

Nhìn đôi mắt hốc hác vì thiếu ngủ, nhìn đôi môi khô vì thiếu nước của chị, anh khóc và nắm lấy tay chị. Anh là một gã không ra gì chỉ vì nghi ngờ cái màng trinh của vợ...


Hơn 2 năm yêu nhau, ngày nào anh cũng nói với chị những câu ngọt ngào, đại loại như:


Vân à, anh rất yêu em, anh thật sự không hiểu sao mình lại yêu em nhiều như thế


Anh điên à, tự nhiên lại nói như vậy


Em không tin sao?


Sao em lại không tin anh được, chỉ là em muốn anh làm nhiều hơn nói. Tình yêu có thể thay đổi, không thể nói trước được điều gì. Nếu như sau này anh có người khác thì sao, hay em làm gì khiến anh phật ý, anh cũng có thể từ bỏ em chứ sao?


Em không tin anh à?


Thì em cứ nói thế, dù em rất tin anh. Nhưng mà em vẫn sợ. Chỉ cần anh yêu em như thế này, đến hết cuộc đời là được rồi…


Chị vốn sợ những lời hứa, những câu nói quá ngọt ngào. Vì chị không muốn làm cho cuộc sống này màu hồng. Anh yêu chị như bây giờ đã là điều quá hạnh phúc rồi. Nên chị không cần anh hứa hẹn thêm bất cứ thứ gì nữa. Cuộc đời còn quá dài, chẳng ai biết trước ngày mai.


Đúng là ngày đó, anh chiều chị thật. Tình yêu anh dành cho chị khiến ai cũng phải ghen tị. Chị tự hào về anh còn không hết chứ nói gì chuyện buồn vì người yêu. Bởi một điều, anh chưa bao giờ làm gì khiến chị phật ý. Nói hơi ngoa tí chứ chắc bảo anh hái sao trên trời cho chị thì anh cũng vui lòng.


Chị và anh cưới nhau sau hơn 2 năm tình yêu mặn nồng. Ngày yêu nhau, chị luôn nói với anh:


Chúng mình phải giữ gìn cho nhau đến ngày cưới anh ạ. Em dù rất yêu anh nhưng em muốn mình có một đêm tân hôn thật ý nghĩa, đúng là tân hôn thật.


Nhưng mà anh thật sự muốn có được em.


Em cũng muốn, nhưng mà, chúng mình phải nghĩ cho nhau anh ạ. Trước sau gì thì chúng ta cũng thuộc về nhau mà anh, chúng mình tin nhau mà. Em chỉ yêu mình anh, anh đâu cần phải phiền lòng


Được, anh sẽ vì em, vì đêm tân hôn của chúng ta…


Yêu nhau hơn 2 năm, anh và chị chưa từng đi quá giới hạn. Vì lời hứa giữ gìn cho chị. Anh đưa chị đi chơi khuya cũng không dám làm gì, để chị về nhà đến nơi đến chốn. Hai người có hình thức nên càng nhìn càng thích, ai cũng khen ngợi một cặp đôi nghiêng nước nghiêng thành.


Chị yêu anh hết lòng, chăm sóc anh cũng không kém gì anh chăm sóc chị. Tình yêu phải vậy, đó là sự vun xới của hai người, là do hai trái tim đồng điệu. Chị đã vì anh mà hi sinh nhiều thứ, anh cũng vậy. Hơn 2 năm yêu nhau, sau bao nhiêu hứa hẹn, hai người đã quyết định tiến tới hôn nhân. Chị hồi hộp chờ ngày được làm vợ của anh, được tận hưởng đêm tân hôn hạnh phúc…


Thế mà, một chuyện buồn đã xảy ran gay trong đêm tân hôn. Tôi và anh sau khi vui vẻ, anh không hề thấy dấu hiệu của việc còn trinh của tôi. Tôi hoảng hốt, chính tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, còn anh, mặt méo xệch, anh nhìn tôi chằm chằm, đầy ý trách móc. Tôi bảo anh:


Em thật sự không biết vì sao anh à. Em không lừa dối anh đâu.


Thôi đi, em bảo anh giữ gìn cho em tức là em muốn lừa anh như thế này phải không? Em muốn mọi chuyện bại lộ phải không?


Không phải đâu anh? Sao anh lại nghĩ em thế, em thật sự muốn là của anh, chỉ của anh thôi. Anh là người đàn ông đầu tiên của em mà.


Thế tại sao em lại không cho anh từ trước mà bắt anh phải đợi tới tận hôm nay?


Em đã nói với anh rồi, em muốn tân hôn hạnh phúc…


Tân hôn lãng mạn của em là thế này sao?


Không còn lời nào để nói, chị lau nước mắt, quay mặt vào trong. Cả tối ấy, chị và anh quay lưng lại với nhau, không nói một lời. Chị cũng không hiểu tại sao mình lại như thế thì làm sao mà anh biết được. Chị chưa từng quan hệ với người đàn ông nào trước anh, chị khẳng định mình còn trong trắng, vậy mà sao giờ, chị lại không có dấu hiệu của cái màng trinh ấy…


Có thể, anh không phải là người gia trưởng tới mức coi trọng cái màng trinh sau khi đã hết lời yêu chị. Chỉ là anh cảm thấy mình bị lừa. Anh vẫn tin là mình bị lừa. Vì thời đại này, có người con gái nào khi yêu mà giữ được sự trinh trắng trong suốt hai năm ngọt ngào đâu. Anh cũng nghĩ chị như vậy nên chuyện yêu cầu anh giữ gìn chỉ là cái cớ của chị mà thôi.


Anh buồn lắm. Anh tổn thương, anh bảo chị lừa anh, anh thấy bị xúc phạm. Còn chị, chị cũng buồn vì anh không tin chị. Vậy là chỉ từ chuyện cái màng trinh, hai người thành ra hiểu lầm, mâu thuẫn. Tình yêu đẹp tan tành, mọi thứ cứ ngấm vào trong lòng, ám ảnh tâm thức của hai người, họ giận nhau, chán nhau…


Anh trách chị, chị trách anh, đâu có ai hiểu rằng, chuyện đó thực sự không quan trọng. Anh không hiểu rằng, giá như chị có lừa anh thì cũng là vì, chị sợ mất anh. Cái màng trinh mỏng kia sao xứng với tình yêu mà chị dành cho anh suốt 2 năm yêu nhau. Sao anh không so sánh như vậy. Anh cần người con gái còn trong trắng nhưng liệu lòng họ có trong trắng hay không? Với lại, anh liệu có dám chắc, đó là màng trinh thật khi mà cái thế giới thật giả lẫn lộn này? Và một sự thật nữa là, tại sao anh không tin chị, vì chị thật sự chưa từng qua đêm với bất cứ ai…


Chị trách anh không hiểu chị, vậy chị nên thanh minh với anh vài lời rằng, chị đã yêu anh nhiều như thế nào, anh cũng vậy. Nên hãy vì nhau mà sống, vì tình yêu và còn tình nghĩa. Chị không tìm được lý do nào khiến mình bị như thế. Hay là vì trước đó, chị đã từng là vận động viên thể dục thể thao của trường, và trong những lần vận động mạnh, có thể chị đã mất trinh. Chị nên nói với anh điều này, có thể anh sẽ hiểu cho chị…


Hơn hai tháng, vợ chồng mới cưới mặt nặng mày nhẹ với nhau. Chị ăn không ngon, ngủ không yên vì đêm nào anh cũng vác gối ra ngoài ghế nằm, còn chị cô quạnh. Chị khát khao được ở bên chồng, được ôm chồng, được nũng nịu chồng bao nhiêu thì anh càng lãnh đạm bấy nhiêu. Thế mà đồng nghiệp ai cũng hỏi chị về tuần trăng mật. Chị đã đánh mất nó chỉ vì cái đêm tân hôn không hạnh phúc…


Chị mất ăn, mất ngủ, chị sút cân, chị gầy đi trông thấy, nhìn chị héo hắt như nụ hoa khô. Còn anh, anh không bận tâm tới chị. Cho tới một ngày, khi anh về nhà, không thấy cơm canh nóng hổi chờ sẵn, anh đã gọi cho chị, không thấy chị nghe mấy. Anh vào trong phòng, thấy chị nằm bất động dưới nền nhà. Anh hét toáng lên, gọi chị. Người chị nóng như lửa đốt, toàn thân mềm nhũn ra. Anh hoảng quá, đưa chị đi cấp cứu…


Bác sĩ nói chị bị suy nhược cơ thể vì suy nghĩ quá nhiều, ăn cũng không ăn, không có sức. Chị vừa bị sốt vừa bị mệt lả người đi. Anh hối hận quá, vì bấy lâu nay, chuyện này là do anh gây ra. Anh đã hành hạ chị, khiến chị héo mòn, anh làm chị đau khổ chỉ vì chuyện cái màng trinh. Vợ chồng cưới nhau, hơn hai tháng trời mà anh không hề nói với chị một câu. Chị khóc lóc quá, chị đau khổ quá nên thành ra thế này.

Nhìn đôi mắt hốc hác vì thiếu ngủ, nhìn đôi môi khô ráp vì thiếu nước, anh khóc và nắm lấy tay chị. Anh nghĩ lại những ngày yêu nhau. Thật sự anh là một gã không ra gì. Chị yêu anh như vậy mà anh lại vì tự trọng, sĩ diện bản thân mà hành hạ chị. Với lại, anh đâu biết có thực sự chị đã lừa anh đâu. Lừa thì sao chứ, màng trinh à, là cái thứ vô hình nào mà khiến tình yêu của chúng ta nhạt nhòa, vợ chồng xa cách…
Anh nắm lấy tay chị, chắc chắn rồi, ngày hôm nay sẽ là ngày cuối cùng anh làm chị đau khổ, mệt mỏi. Anh thề, từ ngày hôm nay, anh sẽ trở lại là anh của ngày nào, là một người chồng tốt, yêu thương chị hết lòng. 2 tháng qua đã đủ để anh ngẫm ra, tình yêu nó chẳng liên quan tới cái màng trinh của người nữ giới…

Mùa xuân, anh yêu em

Tôi mỉm cười đồng ý và cuối hôn trên mái tóc của nàng như cám ơn cái ân tình mà nàng dành cho Los Angeles hay cho tôi.


Nắng mùa Xuân chiếu xuyên qua cửa kiếng, tôi miên man đọc lại bài tường trình sau chuyến công tác cho công ty về khi ngồi trong Pub vào giờ trưa đông người ra vào. Thùy Mai bước vào ngó dáo dác tìm tôi. Tôi vẩy tay cho nàng biết hướng tôi ngồi.
Ôm một chồng sách trên tay, nàng để sách xuống bàn, đoạn hỏi tôi:
- "Anh đặt thức ăn chưa?"
- "Chưa. Hôm nay anh chẳng muốn ăn gì hết vì đầu óc bận rộn với bài phúc trình cho Dr. Browning", tôi trả lời.
- "Vậy để em xem có món gì ăn không nhe", nói xong Mai đi vào quầy chưng bày thức ăn bên trong câu lạc bộ bán thức ăn của trường.
Tôi buông viết và xếp vở lai. Ngó vào chồng sách của Mai, nào là sách các môn "Corporate Planning & Management", "Principles of Merger & Acquisition", "Theory of Corporate Finance" và hai quyẻn tiểu thuyết "Jane Eyre" của Charlotte Bronte, bên dưới còn có quyển "My Fair Lady" của Alan Jay Lerner, đã được quay thành phim. Trong khi tôi đã ra trường đi làm thì Mai theo học niên khóa cuối của bậc cao học. Nàng có 2 sở thích cố hữu như tôi đam mê là đàn dương cầm, tức âm nhạc và thú đọc sách.
Mai trở lại với khay thức ăn đầy ắp gồm chicken lasagna, salad, clam chowder, cheese nachos và ly pina colada. Pub trong trường chỉ có các món ăn Mỹ đại loại như vậy. Có điều nàng thích mua chỉ một ly nước khi chúng tôi đi chung với nhau thì uống cùng ly mà thôi, hình như vì uống môi em ngọt như nhạc của Phạm Duy hay sao đó. Tôi cho đó là sự dễ thương của Mai. Cuộc sống đại học chúng tôi có vui, có buồn. Sân trường vốn có tiếng cười khi vui, thì cũng có nước mắt khi dỗi hờn.
Tiếng ồn ào của các sinh viên ra vào xen lẫn tiếng nhạc của Rolling Stones qua bài ca bất hủ "Lady Jane" xa xưa mà tôi đã nghe khi trước ở Sài Gòn:
"My sweet Lady Jane, When I see you again, Your servant am I, And will humbly remain... Just heed this plea my love, On bended knees my love, I pledge myself to Lady Jane..."
Nàng thích truyện "Jane Eyre", bởi thế tôi đùa khi gọi nàng là "Sweet Lady Janie Mai". Năm cuối cùng tại tru+ờng đại học Northridge, chúng tôi phải xa nhau vì khi ra trường xong, ba mẹ nàng từ Việt Nam sang đoàn tụ với chị nàng tại Minneapolis, nàng phải về lại quê cũ và rời Los Angeles nhận việc làm tại Minnesota. Tôi đưa nàng ra phi cảng LAX, trong khi chờ phi cơ, tôi biên 4 dòng chữ vào quyển "Jane Eyre" của nàng:


"Xuân về tươi tắn vương màu nắng
Một thoáng bâng khuâng thắm xuân thì
Bởi vì mai đi, mai trở lại
Vòng tay ôm gọn hướng tương lai"


Mỗi năm khi mùa Xuân về, Tết đến nàng bay sang Cali thăm cảnh cũ người xưa. Những giao tình vẫn đậm đà, thắm thiết như giấc mơ hoa của những ngày chúng tôi gặp nhau trong sân trường. Ngày mai của ngày mai vẫn đến, mùa Xuân của mùa Xuân vẫn tới và Janie Mai của tôi vẫn về Cali thăm tôi. Mai có nụ cười thùy mị nhưng tình tứ, mang nét đoan trang, mang vẻ dịu dàng, và chút gì kín đáo, chút gì e thẹn như búp hoa mai vào đầu mùa Xuân để hồn tôi mãi tỏa ngập thơ:


"Em cười nháy mắt long lanh
Tươi như nắng sớm cho anh vương tình
Em cười nắng tỏa lung linh
Cho tình lưu luyến cho mình gần nhau"


Rồi một dịp cuối năm nàng gởi email cho tôi biết nàng dọn về nam Cali làm cho một công ty tài chánh. Tôi rất phấn khởi khi ra rước nàng dọn vào căn condo chỉ cách sở làm chỉ hai đoạn đường ngắn. Trong lúc dọn phòng tình cờ nàng để băng nhạc Fleetwood Mac Greatest Hits có những nhạc phẩm quen thuộc mà thuở xưa khi mới quen nhau trong đại học tôi đã mua tặng nàng, nhất là giọng ca điêu luyện, ngọt ngào của ca sĩ Christine McVie mà tôi vốn thích qua bài "Say you love me":
"... You know I m falling, falling, falling at your feet, I m tingling right from my head to my toes, so help me, help me, help me make the feeling go.
Cause when the loving starts, and the lights go down, and there s not another living soul around, then you woo me until the sun comes up, and you say that you love me..."
Tôi cảm động vì kỹ niệm xưa này nàng vẫn còn trân quý cất giữ. Mai đưa tôi ly nước cam vắt, tôi bỗng kéo nàng vào lòng và hôn nhẹ bờ môi nàng thỏ thẻ "Cám ơn, my sweet lady Janie Mai". Nàng nháy mắt khoe đôi mắt tròn xoe và hai đồng tiền lúm trên má hồng thật xinh.


Tuần sau vào một buổi sáng tôi ngắm cành mai tứ quí trước nhà đã bắt đầu trổ hoa, nó nhhư nhắc nhở mùa Xuân lại về, bây giờ Mai không còn ở xa tôi, và tôi lại có hẹn với Mai đi ăn chiều tối nay.
Lấy thang máy lên tầng 16 của cao ốc Business Warner Center bao quanh đầy cửa kiếng trên đại lộ Burbank Blvd., nàng làm chuyên viên phân tích tài chánh cho công ty. Sự trùng hợp là công ty tôi đang làm lại có vài hợp đồng với công ty nàng làm. Do đó chúng tôi rất hợp với nhau khi trao đổi những vấn đề nghề nghiệp, cũng như âm nhạc và văn học trong nhà hàng PF Chang s tối nay, một nhà hàng tàu xinh xắn với nét đông phương trong khu thương mại Warner Center của cái thành phố trữ tình Woodland Hills này, nó y như khu thương mại Wilshire Blvd. thu hẹp của Los Angeles. Nhà hàng về đêm để nhạc nhẹ, không gian bên ngoài lên đèn, khung cảnh bên trong thật ấm cúng, chúng tôi lưu luyến nhắc chuyện xưa và thì thầm chuyện tương lai. Từ nhà hàng PF Chang s thả bộ đến xem phim tại rạp hát Edwards-16 ở khu đối diện tôi nghĩ nàng cũng như tôi xao xuyến tận hưởng mùa xuân yêu đương đang về. Khi đó rạp chiếu phim "Titanic" mà hầu như cảnh xếp hàng tại rạp hát càng về đêm thì hàng càng dài thêm.


Với các cặp tình nhân thì khoảng thời gian dư dã khi xếp hàng dài như thế này sẽ tha hồ cho họ trao đổi, thủ thỉ những tâm sự, những điều không đâu vào đâu với người khác, nhưng lại quan trọng đối với họ. Ịiều mà người Anh hay Mỹ gọi là những "sweet nothing", tôi hỏi nàng câu chân thật nhất là vì sao nàng lại quay về Los Angeles. Nàng thố lộ là gia đình nàng có ý định gả nàng cho một vị bác sĩ mà nàng không thương và không quen. Cha nàng nghĩ là hôn nhân cần sự vững vàng về cuộc sống xung quanh mà anh chàng này có thể mang đến cho nàng. Nhưng Mai lại dứt khoát thoái thác và xin cha cho dọn về nam Cali. Tôi nói với Mai quan niệm thân phụ của nàng rất hợp lý, nó như cái thực tế tại xứ này mà thôi. Nàng hỏi tôi:
- "Anh có nhớ là Pascal nói: "Con tim có những lý lẽ mà lý trí không biết" không?".


Tôi mỉm cười đồng ý và cuối hôn trên mái tóc của nàng như cám ơn cái ân tình mà nàng dành cho Los Angeles hay cho tôi.


Ra khỏi rạp hát, tôi ghé vào bưu điện lấy thơ, trong xấp thơ tôi nhận có cuộn CD nhạc có bài hát của người nhạc sĩ bạn quen sáng tác gởi tặng. Tôi mở máy nghe thử, mà tự hỏi bài nhạc sao lại đến đúng lúc mà tôi rất cần nó nhất như lời cầu hôn khi mùa xuân về cho hai chúng tôi trao lời tình tự yêu thương vô tận:


"Này em hỡi, xuân về rộn ràng. Bầy chim hót líu lo chào mừng. Nụ xuân ngát hương dịu ngọt ngào. Làn gió mát đưa tình yêu lên cao.
Này em tôi, anh yêu em màu xanh, yêu trời xanh. Anh yêu mùa xuân, yêu nắng xuân. Và anh... anh yêu em... anh yêu em.
Này em hỡi, xuân về bàng hoàng. Mầu môi thắm sao mà nồng nàn. Dòng tóc vắng bay trong chiều vàng. Em có biết xuân về hay không?"
("Mùa Xuân, Anh Yêu Em", Phạm Anh Dũng)
Viết cho những mùa xuân về trong dĩ vãng của một thuở hẹn hò, một thuở thần tiên trong đời.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Hôm nay hoa hồng không nở

Bên ngoài hàng rào, cô gái đang nắm cành hồng mới chớm nụ từ khu vườn nhà tôi. Tôi dừng chân, tôi muốn thấy cô ta tận tay hái cành hoa đó đi.


Cơn đau đầu kéo dài. Mắt tôi bắt đầu cay xè và màn hình vi tính trước mắt loè nhoè. Tôi đứng dậy, vươn vai rồi bước xuống nhà. Vợ chồng tôi chuyển sang Việt Nam đã được hơn ba tháng. Tôi quản lý văn phòng đại diện một công ty môi giới kinh doanh bất động sản tại Sài Gòn và họ thuê cho vợ chồng tôi căn biệt thự này cùng với một người giúp việc, một người bảo vệ và một người làm vườn. Tôi dắt con Snow lông xù xuống vườn, định ngả lưng ra chiếc ghế băng gần hàng rào màu trắng. Vợ tôi vẫn chưa về, chắc nàng còn bận bịu nơi Spa hoặc cà phê sân vườn nào đó.


Con Snow sủa ỏm tỏi. Tôi thấy một bóng người thoáng qua bên hàng rào. Đó là một cô gái người địa phương dáng nhỏ bé. Hình như cô ta vừa định bứt cành hoa hồng ven hàng rào. Tôi thấy cành hoa hồng rung rinh trong lúc trời Sài Gòn oi nồng không gió. Bỗng tôi thấy bực mình. Trước khi đến đất nước này, tôi từng nghe nói nơi đây ý thức người ta rất kém. Họ thường vứt rác lung tung, ở bẩn và ăn trộm vặt. Cơn đau đầu khiến tôi phát cáu. Tôi tính kêu cô ta đứng lại và quát cho một trận. Tôi chợt nhận ra mình không biết tiếng Việt. Tôi bực bội quay vào nhà.


Bỗng dưng tôi thấy ghét cái xứ sở này, ghét con người ở đây. Hằng ngày, tôi phải làm việc với một đám nhân viên suốt ngày cãi cọ, so bì và lười biếng. Ba tháng nay, chẳng khi nào tôi được nghỉ ngơi thật sự, giờ nào cũng bị nhân viên gọi điện thoại hỏi những điều đáng ra không nên hỏi. Đường sá ở đây thì tệ hại, dân chúng thì chen lấn, tràn cả ra làn đường ô tô mà đi. Mà nói tới nói lui thì tôi vẫn không dứt khỏi cơn bực mình vì cô gái ban nãy. Dân ở khu vực này chẳng bao giờ thèm ngó đến nhà hàng xóm, ai nấy sau khi đánh xe về sau giờ làm thì đi chơi tennis hoặc uống rượu, xem phim trong nhà. Vậy nên, tôi chắc chắn, cô ta không phải là người sinh sống trong khu biệt thự này. Tôi uống một ngụm rượu rồi đi ngả lưng. Điện thoại lại reo. Tôi tắt máy và nằm chìm trong cơn đau đầu.


Suốt mấy hôm nay, cứ trước bữa ăn tối, tôi lại ngồi ở một góc vườn, đợi cô gái kia đến. Tôi muốn bắt tận tay cái hành động ăn cắp vặt của cô ta, và rồi, tôi sẽ báo cho ban quản lý khu biệt thự biết. Như thế, họ sẽ cấm cửa tất cả những ai không phải cư dân khu biệt thự vào đây và cả khu này sẽ thành khu vực thượng lưu một trăm phần trăm. Tôi đợi mãi, đợi mãi, nhưng chẳng thấy cô ta quay lại. Đến ngày thứ năm, tôi gần như quên mất mình ngồi đây làm gì. Ngày thứ sáu, tôi đi uống rượu với những tay quan chức và đưa tiền qua gầm bàn, tôi quên khuấy mất khu vườn. Ngày thứ bảy, tôi tính đi mua sắm một ít đồ dùng cá nhân. Vừa cầm chìa khoá ô tô xuống dưới nhà, tôi nghe tiếng con Snow sủa inh ỏi. Xen vào đó là giọng nữ giới bằng tiếng Anh: “Ok, baby!” và tiếng suỵt ra hiệu yên lặng. Tôi chợt nhớ đến khu vườn…
Bên ngoài hàng rào, cô gái đang nắm cành hồng mới chớm nụ từ khu vườn nhà tôi. Tôi dừng chân, tôi muốn thấy cô ta tận tay hái cành hoa đó đi.


Tôi chỉ mong có thế. Thế nhưng, cô nâng cành hồng lên, nhẹ nhàng đặt nó tựa vào thanh sắt tường rào. Tay kia, cô nhặt một sợi nylon cũ vất bên đường, cột cành hồng vào thanh sắt. Cô ta làm cái quái gì thế? Tôi bước chân ra khỏi góc khuất của căn nhà. Con Snow ngừng sủa. Cô ta ngước lên nhìn và mỉm cười với tôi. Tôi không biết gương mặt mình lúc đó như thế nào, tôi chỉ biết rằng sau khi tôi thấy nụ cười ấy, tôi chợt nhận ra mình mỉm cười đáp lại. Cô ấy cất tiếng chào bằng một thứ tiếng Anh phát âm khá chuẩn: “Xin chào ông, chúc ông một buổi tối vui vẻ?”
Tôi chợt giật mình, nhớ lại nhiệm vụ của mình trước lúc gặp cô ấy, giọng tôi hơi nghiêm. “Chào cô. Cô làm gì ở đây?”
Cô ta chỉ vào cành hồng, miệng vẫn mỉm cười. “Ông thấy đó. Nó dài quá rồi, tôi phải cột lên, không thì nó gãy mất.”
Chẳng lẽ tôi gắt gỏng với cô ta rằng đó chẳng phải là hoa nhà cô. Nhưng tôi không muốn, mà nói thật lòng tôi không thể nói điều gì gay gắt với nụ cười đó được. “Cảm ơn cô.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế băng, trong lúc cô ta ngắt một cái lá hồng bị sâu và trò chuyện tự nhiên.
“Hoa hồng nhà ông thơm thật đó. Ông thật là may mắn.”
Tôi buột miệng, nói bâng quơ. “Tôi không xài hoa này. Nhà tôi luôn cắm hoa hồng trong nhà. Người giúp việc mua hoa ngoài chợ về…”
Cô ta lắc đầu, mái tóc đen ngắn cũn cỡn rung rung: “Hoa đấy không thơm. Cành thì cứng ngắc, lại còn không có gai. Tôi không thích.”


Con Snow nằm sát dưới chân tôi, tôi đưa tay vuốt đám lông mềm của nó. Cô ta lại tiếp tục: “Tôi cũng thích cây quảng đại phía góc vườn nhà ông nữa. Hoa trắng muốt và thơm. Khi nào lấy chồng, tôi sẽ xin ông một cành hoa quảng đại làm hoa cưới.”
Tôi bất chợt mỉm cười. “Cô cứ tự nhiên. Nhưng tôi không biết là hoa đó thơm đâu.”
“Ông thử ngửi đi.” Cô ta nói. “Nhưng đừng hít sâu quá, ông sẽ bị đau đầu vì nó quá thơm.”
Nghe đến hai từ “đau đầu”, tôi lập tức né tránh. “Ok, khi nào rảnh, tôi sẽ ngửi.”
“Không mất thời gian nhiều đâu, ông có thể ngửi nó trước bữa ăn tối. Khi hoàng hôn vừa tắt là lúc những bông hoa bắt đầu toả hương. Ngay cả khi ông ngồi đó, ông có thể nhắm mắt lại, và ông sẽ ngửi được.” Cô ta nhắm mắt, hít thở thật sâu.
Tôi nhắm mắt làm theo. Tôi nghe tiếng cô ta. “Đó, ông có ngửi thấy không? Cả hoa lài tây của vườn nhà hàng xóm nữa.” Tôi mở mắt ra nhìn trong khi cô ta vẫn say sưa hít thở. Tôi nói: “Ờ, tôi có thấy mùi gì đó, nhưng tôi không sành mùi hoa như cô.” Kỳ thực, tôi chả ngửi thấy mùi gì cả ngoài mùi nước hoa của con Snow mà vợ tôi xịt cho nó lúc chiều.
Cô ta mở mắt nhìn tôi. “Ông đừng lo, sau này ông sẽ biết, ông sẽ nhớ từng loại hoa.”
Rồi không quan tâm tôi có lắng nghe hay không, cô ngồi bệt xuống đất và nói huyên thuyên. “Ở trong khu vực này, có một nhà trồng sen trắng rất thơm. Hoa sen trắng thơm dịu hơn hoa sen hồng. Còn bên kia nữa, họ trồng lài ở cả lối đi. Kế bên có cái xích đu mà tôi chưa bao giờ thấy ai ngồi đó cả.”
Tôi nói cho có: “Chắc họ bận đi làm.”
“À, trên đường chính đi vào khu này, có năm chậu bông giấy rất đẹp, năm màu khác nhau đấy. Ông thích không?”
“Ờ, không. Tôi không nhớ lắm.” Thật ra là trên cái con đường đó tôi chỉ nhớ mỗi anh gác cổng luôn cúi chào tôi mỗi buổi sáng. Tôi không có thói quen nhìn vào nhà người khác hay những thứ hai bên đường, các loại hoa hoè như cô ta đang huyên thuyên.
“Ồ, ông nên dành năm phút để thăm mấy chậu hoa đó. Lúc con đường vừa lên đèn, ông sẽ thấy nó đẹp khác với vẻ đẹp ban chiều.”


Tôi bắt đầu tò mò về cô gái này. “Cô học tiếng Anh ở đâu mà cô nói sành quá vậy?”
“Tôi tự học.” Cô ta hãnh diện đáp.
“Cô làm phiên dịch hay hướng dẫn viên, hay việc gì đại loại như thế?” Tôi hỏi dò.
“Không. Tôi làm bồi bàn cho một quán cà phê ở Phạm Ngũ Lão.”
“Ồ…” Tôi nhận ra mình vừa “Ồ” một tiếng quá to nên đành lấp lửng. “Tiếng Anh của cô chuẩn quá nên tôi không nghĩ vậy. Sao cô có thể tự học mà lại giỏi như thế được nhỉ?”
“Có gì đâu.” Cô ta nhún vai. “Tôi thích nói chuyện với khách Tây. Mà tôi thấy họ cũng rảnh lắm, ngồi cà phê cả buổi, tôi nghĩ họ cũng buồn và tôi bắt chuyện. Chữ nào không biết tôi vẽ ra giấy, và tôi học từ họ rất nhiều.”
“Có nghĩa là cô biết rất nhiều thứ, có vậy cô mới có chuyện để tám chớ, đúng không?”


Cô lại mỉm một nụ cười hiền lành. “Tôi chỉ biết những thứ xung quanh mình thôi. Họ tò mò về cách người Việt Nam nấu cơm, cắt lúa, cũng như tôi tò mò về cách người Pháp mở rượu vang, làm pho mát. Và họ đã nói cho tôi biết khá nhiều thứ.”
Tôi nhớ đến cô tiếp tân trên văn phòng với vốn tiếng Anh bập bẹ, đột ngột tôi hỏi: “Cô có muốn đổi việc không? Một công việc như tiếp tân chẳng hạn, sẽ thoải mái và lương cao hơn làm bồi bàn nhiều!”
“Ồ, tôi không biết làm tiếp tân đâu. Và tôi thấy công việc của mình cũng khá ok. Tôi không nghĩ mình sẽ đổi việc.”
Tôi thấy cô ta thật dở hơi. “Chẳng lẽ cô không có ước mơ hay khát vọng gì cả sao? Cô nghĩ rằng cô sẽ làm bồi bàn đến cuối đời ư?” Hình như tôi hơi cao giọng một cách vô lý.
“Tôi không biết nữa.” Cô vẫn rất bình thản. “Bây giờ tôi rất thích công việc này. Nó cho tôi cảm giác tôi đang đi du lịch, và tôi gặp những người khách kia ở chính đất nước của họ. Tôi thấy những cánh đồng hoa tulip, những lâu đài cổ, những nhà thờ, tháp chuông. Tôi thấy điều đó qua nét mặt hoan hỉ của họ khi họ kể về quê hương mình. Cũng như tôi, khi tôi nói về Việt Nam, tôi cũng vui như thế.”
Tôi không bắt bẻ được luận điệu của cô ta. “Nếu cô đi du lịch khắp các nước rồi, cô sẽ làm gì? Cô có ganh tị với một ai đó, một nghề nào đó không?”


“Điều đó thật khó. Nhưng ví dụ rằng một ngày nào đó, tôi không thể tiếp tục công việc của mình nữa. Tôi muốn trở thành người làm vườn.”
Lần này thì tôi thật sự bất ngờ, tôi lớn giọng đến mức con Snow giật mình. “Thật sao?”
“Thật chứ! Lúc đó tôi sẽ được tưới cây, cắt cành, ngắm những bông hoa mỗi ngày. Còn bây giờ, cứ cách một tuần là tôi phải đổi ca. Một tuần không được ngắm những bông hoa trong khu vực này, đối với tôi, đó là sự thiệt thòi mà tôi phải đổi lấy cho những chuyến du lịch của mình.”
Tôi yên lặng đưa mắt nhìn quanh khu vườn của mình. Dường như đây là lần đầu tiên tôi nhận ra nhà mình có một hàng hoa hồng bên rào, rồi cây hoàng lan góc kế bên và những khóm hoàng anh leo lên phía gần bụi lài tây nhà hàng xóm.
Cô gái lặng lẽ đứng dậy. “Tôi phải về đây. Chúc ông một buổi tối vui vẻ.”
“Ồ, cảm ơn cô. Tôi sẽ đi quanh vườn để ngửi hoa hồng như cô.”
“Rất tiếc thưa ông. Ông phải đợi sau ngày mai.” Tôi nhìn quanh hàng rào, đúng là không có bông hoa nào nở thật. “Hôm nay hoa hồng không nở. Dù sao, tôi cũng chúc ông buổi tối tốt lành.”

Địa chỉ thần tình yêu

Dưới mắt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy.
Bây giờ, anh ấy lại là người đàn ông sống độc thân. Khách sạn mà anh ấy được gọi là Làng thần ái tình. Cứ nghĩ đến cái tên gọi ấy, chị lại thấy náo nức trong lòng, tai chị cứ nóng bừng lên, con tim trong lồng ngực cứ nảy lên như đang nhảy một vũ điệu bốc lửa.
Hôm qua, anh ấy và chị tình cờ gặp nhau trên đường. Hai người cùng nhau vào một tiệm cà phê. Họ ngồi với nhau rất lâu...
Hai mươi năm trước, họ đã đến với nhau và dành cho nhau mối tình đầu trinh trắng, nồng nàn. Tình yêu ban đầu ấy đã để lại trong trái tim mỗi người những kỷ niệm mà cả đời không dễ quên. Họ nói với nhau những chuyện vui buồn trong thời gian xa cách. Hai trái tim bồi hồi thổn thức. Cốc cà phê được khuấy lên, những giọt cà phê đọng lại trên đầu lưỡi vừa ngọt vừa đắng...
Đêm ấy, chị không sao ngủ được. Chị nằm im không dám làm kinh động tới giấc ngủ của chồng. Hán Thông, chồng chị, đang ngủ rất ngon giấc. Xung quanh yên tĩnh không hề có một tiếng động dù là rất nhỏ. Chị không dám trở mình. Dưới ánh trăng nhấp nhoáng, mắt chị không sao khép lại được.


Dưới mặt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy.
Hôm nay, chị trang điểm rất cẩn thận. Nhìn trong gương, chị thấy mình vẫn rất xinh đẹp và quyến rũ đến mê người. Đúng, trang điểm là điều tối trọng yếu đối với người nữ giới tuổi trung niên. Đã lâu chị biếng trang điểm vì thực ra khi đã có chồng thì người đầu tiên thưởng thức vẻ đẹp của người nữ giới là người chồng nhưng chồng chị chỉ suốt ngày đi làm ở cơ quan, khi về nhà, còn bao nhiêu thời gian, anh lại chúi mũi vào đọc sách không hề để ý gì đến điều đó. Cuộc sống cứ nhạt nhẽo trôi đi một cách vô vị...
Dưới đáy hộp trang điểm có địa chỉ anh ấy.


Số phòng anh ấy ở trong khách sạn, chị đã nhớ như tạc vào óc. Chị hiểu rất rõ khi mình đến đó với anh ấy thì chuyện gì sẽ xảy ra. Chị dự cảm được rằng khi chị đến với anh ấy thì nhất định anh ấy sẽ không thể kìm nén được tình cảm đã nung nấu trong lòng anh suốt hai mươi năm qua và chắc rằng chị cũng sẽ không phòng giữ được. Nhưng tiếng gọi của những kỷ niệm của mối tình đầu cứ thiết tha trong lòng và thúc giục chị đến với anh. Chị biết rằng đối với tình yêu cần phải nghiêm túc không được vượt quá giới hạn nhất là bây giờ mình đã có chồng. cho nên, trong chị bỗng nảy sinh một ý nghĩ: “Mình không thể cùng một lúc sống với hai người đàn ông. Mình không thể lừa dối hai người đàn ông mà chị đều yêu quý và chị cũng không thể lừa dối chính bản thân mình. Nhất thiết chỉ được phép chọn một trong hai người”. Nghĩ đến đây, chị bỗng giật mình tự hỏi: “Sao mình lại có thể có ý nghĩ như vậy được?...”.
Chị lại nói với chính mình: “Mình không nên đi! Hán Thông là một người chồng tốt. Mình rất yêu anh ấy. Anh ấy còn có đều gì không như ý mình nhỉ?”. Nhưng cũng không hiểu tại sao chị vẫn với lấy cái lược và đứng trước gương chải đầu, trang điểm, rồi chị mặc bộ váy áo rất đẹp. Chị thay cả bộ quần áo lót. Lúc này trông chị rực rỡ như một cô dâu mới...


Chị đứng đối diện với cái gương, xoay người sang bên phải, xoay người sang bên trái tự ngắm mình. Chị vuốt má, cổ và xoa xoa bộ ngực của mình. Chị thấy mình còn xuân và đẹp lắm. Giá như chị đeo thêm một sợi dây chuyền thì cổ và ngực chị lại càng được tôn thêm vẻ ưu nhã. Chị đang ước ao như thế thì bỗng nghe tiếng bước chân đến gần chị. Hán Thông cười và nói:
- Em thật đẹp! Em đeo thêm sợi dây chuyền này vào cổ thì vẻ đẹp lại càng được tôn lên thêm nhiều lần!
Chị giật mình nghĩ: “Hán Thông từ trước đến nay rất ít khi về nhà buổi trưa cơ mà. Sao hôm nay anh ấy lại về?...”.
Hán Thông nói xong, anh lấy từ trong hộp ra một sợi dây chuyền hạt trân châu rất đắt tiền đeo vào cổ cho vợ. Chị ngạc nhiên hỏi:
- Sao anh lại biết em thích sợi dây chuyền này?
Hán Thông nói:
- Có hai lần, sau khi tan tầm, trên đường về, anh thấy em đứng trước quầy hàng có bán sợi dây chuyền này. Anh thấy em có vẻ thích nó nên anh mua tặng em.
Hán Thông nói tiếp:
- Có việc gì mà em có thể giấu được anh?


Nghe Hán Thông nói, chị suy nghĩ rất nhiều về ẩn ý của câu nói đó. Chị liếc mắt nhìn trộm chồng và đọc được trong ánh mắt của chồng như ẩn chứa điều gì nhưng ánh mắt ấy lại tỏ ra bình thản như nước. Anh cúi xuống nhìn vào đế gương nơi để cái hộp trang điểm. Chị giật mình nghĩ: “Trời ơi, dưới mặt đáy của hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy”.
Nhưng cảm ơn trời đất, anh ấy không hỏi một điều gì. Anh lại đi vào trong phòng đọc sách.
Chị hít một hơi thật sâu cố trấn tĩnh lại nhưng cũng vẫn không có dũng khí để đối mặt với chồng. Chị chỉ nói:
- Em đi đây!
Hán Thông từ trong phòng đọc sách trả lời:
- Chúc em và các bạn học cũ có một cuộc gặp mặt vui vẻ!
Bạn học cũ hẹn gặp mặt nhau là cái lý do chị bịa ra để nói dối anh. Chị cầm lấy cái túi rồi vội vàng, luống cuống đi ra khỏi cửa như một tên trộm gặp may thoát nạn.
- Này em...
Nghe tiếng chồng gọi, chị lo sợ, hai chân như muốn khuỵu xuống. Chị quay lại nhìn chồng nở nụ cười gượng gạo như kẻ phạm tội.


Hán Thông nói:
- Em để quên cái hộp trang điểm này!
Hán Thông cầm ra đưa cho vợ và giục:
- Em đi nhanh đi kẻo muộn!...
Trong lòng chị càng thêm luống cuống, chị sợ anh nhìn thấy thần thái của chị mà phát hiện ra vấn đề. Anh ấy là người thông minh và nhạy cảm. Nhưng Hán Thông không nói gì. Anh cầm cái hộp đưa tận tay cho chị. Chị không dám nhìn anh. Chị cố trấn an để anh không phát hiện ra điều gì trên gương mặt chị. Bởi vì dưới đáy hộp trang điểm có địa chỉ của anh ấy.
Thực ra, chị không cần mang theo địa chỉ bởi lẽ chị đã thuộc nó như thuộc lòng bàn tay của mình. Chị lúng túng nói:
- Em cảm ơn!...
Đi được mấy bước, chị quay lại nhìn thăm dò thái độ của chồng. Hán Thông vẫn đứng trong nhà nhìn theo. Điều đó như là một sợi dây vô hình níu kéo chị lại. Anh đứng nhìn chị mỉm cười. Ánh mắt và nụ cười rất hồn hậu, ấm áp.


Chị đi theo con đường nhỏ quanh co ra đường cái lớn. Bất giác, quay đầu lại, chị thấy anh đang bước những bước rất chậm rãi đi theo chị, trên mặt toát ra vẻ buồn thương cứ như là anh đi tiễn chị một đi không trở lại. Trong chị day dứt một suy nghĩ: “Nếu chồng chị đã phát giác ra chuyện của chị thì làm sao buổi trưa anh ấy lại mua dây chuyền đem về cho chị? Rồi khi biết chị để quên địa chỉ thì anh ấy lại chạy theo đưa cho chị nhỉ? Giả như anh ấy hoàn toàn chưa biết gì thì tại sao khi tiễn chị, anh ấy lại lặng lẽ, đau buồn như rơi vào cảnh sinh ly tử biệt?...”.
Chị ngồi vào trong xe taxi và bảo lái xe cho xe chạy. Nhưng lái xe không hiểu sao xe đến nơi rồi mà khách lại bảo cho xe quay trở lại nơi xuất phát. Rồi xe lại quay đầu chạy đến nơi cần đến nhưng chị không xuống xe. Ngồi trên xe, chị nắm chặt sợi dây chuyền hạt trân châu trong tay và thấy nó nóng như hòn than. Sợi dây chuyền như mũi kim đâm, làm đau đớn trái tim chị. Chị ngồi trong xe. Xe chạy đi, chạy lại không biết bao nhiêu lần.


Cuối cùng, chị xuống xe ở nơi chị xuất phát.
Chị vào đến cửa, móc túi lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng kìa cửa nhà đã mở. Chị bước vào nhà, lòng chị ấm áp trở lại. Chị thấy mình giống như con chim nhỏ bay được về tổ ấm. Chị cảm thấy lòng mình rất yếu đuối. Tất cả đều im lặng. Chồng chị biết tất cả nhưng anh để cho chị tự do lựa chọn. Chị nhớ có một lần anh ấy cùng chị đi xem một bộ phim kinh điển về tình yêu của nước ngoài. Trên đường về nhà, Hán Thông nói: “Tình yêu là thứ tình cảm mà không thể cưỡng ép được...”.
“Gia đình, lẽ nào không thể là địa chỉ của thần tình yêu sao?”. Chị ngửa mặt lên, nhắm mắt lại và tự hỏi mình như thế.
Bỗng nhiên, chị cảm thấy có những giọt nước nóng hổi từng giọt, từng giọt rơi xuống trán mình.
Lúc ấy, trời không mưa.