Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Người thay thế anh

Anh có thể rời xa em, xa mãi mãi. Nhưng gia đình và bạn bè mãi bên cạnh em. Cuộc vui nào cũng có giờ kết thúc.



Tình yêu nào cũng có lúc chia ly.


Em và anh không phải là 2 người ngoại lệ.


Tình yêu đến nhanh, kết thúc cũng nhanh. Rồi sẽ có một ngày chúng ta tìm được tình yêu mới. Đừng nói rằng “anh sẽ chẳng yêu ai nữa”, không ai tin điều đó đâu anh. Em cũng vậy, em sẽ còn yêu, yêu nhiều nữa.


Trong thời gian ngắn ngủi khi anh và em rời xa nhau, anh đã tìm được người thay thế em chưa? Còn em thì đã tìm thấy rồi, người đó thật hoàn hảo, luôn bên em từ trước đến nay mà em đã không quan tâm, đã lãng quên. Nghe đến đây có lẽ anh nghĩ em “cả thèm chóng chán” phải không anh? Không sai, em “thèm” cảm giác được yêu thương, được chia sẻ và em “chán” cảnh đau buồn, tẻ nhạt và tràn trề nước mắt đó rồi. Giờ đây anh sẽ được thay thế bằng người đó.


Không còn anh gọi dậy mỗi sáng nữa, mà thay thế vào đó là mẹ em.


Những lúc muốn ôm chầm lấy ai đó, thèm hơi ấm từ một người. Mẹ sẽ dang rộng cánh tay đón em vào lòng. Và đương nhiên, cánh tay đó đã thay thế vòng tay của anh.


Những lúc nước mắt em rơi, người dỗ dành em là mẹ. Là mẹ chứ không phải anh.


Em không chịu ăn nhiều, không chịu uống thuốc, không chịu mặc ấm. Khi ấy, người la mắng em sẽ là mẹ, không phải là anh.


Vâng, là mẹ, mẹ đã thay thế anh trong em. Những thói quen yêu thương mẹ dành cho em tốt hơn anh. Nhưng chưa hết, mẹ chỉ là một phần trong anh.
Những lúc tủi hờn, lúc muốn tâm sự, lúc em cần một bờ vai vững chắc. Khi đó ba em xuất hiện. Một bờ vai, một chỗ dựa tốt cho em. Và đương nhiên rồi, ba có thể làm nhiều hơn những gì anh làm cho em.


Lúc em vấp ngã, lúc em cần lời khuyên, ba luôn là lựa chọn số một.


Đấy là khi buồn, em có ba có mẹ kề bên. Em không còn cần anh nữa. Đâu phải chuyện gì em cũng có thể nói với ba mẹ, đấy là lúc bạn bè em xuất hiện. Họ bên em, chia sẻ cùng em, làm cho em vui, kéo em ra khỏi góc tối.


Những thắc mắc trong chuyện học hành em không cần hỏi anh nữa, vì bạn bè em thừa khả năng giúp em.


Và giờ em nhận ra, mất anh không phải là mất tất cả. Bên cạnh em còn rất nhiều người quan tâm, yêu thương em hơn anh. Anh có thể rời xa em, xa mãi mãi. Nhưng gia đình và bạn bè mãi bên cạnh em. Yêu anh, em đã bỏ quên mất họ, trong mắt em chỉ còn có anh, nhưng giờ đây, với em anh không còn là duy nhất.


Nhưng anh có thấy không? Anh có biết anh quan trọng như thế nào với em không? Một mình anh mà biết bao nhiêu người mới thay thế được. Họ đã thay thế anh, nhưng toàn bộ những gì về anh họ không làm được hết. Vì sao ư? Vì anh là anh, vì không có ai nói “anh yêu em” hay cũng chẳng có ai trong số họ để em có thế nói “em yêu anh” được. Cuộc sống không hoàn hảo và dù có nhờ họ lấp đi chỗ trống, trong em vẫn tồn tại một phần nhỏ không có ai thay thế được. Anh là ai mà to lớn thế? Một người đã đi qua đời em, một người đã lấy đi những tháng ngày bình yên trong em. Một người mang cho em nước mắt.


Anh đi rồi, đi mãi mãi. Em không níu kéo không phải vì em hết yêu anh. Mà vì tổn thương trong em quá nhiều và em không còn đủ tự tin yêu anh nữa. Sẽ có ai đó mang lại hạnh phúc cho anh, xóa mờ đi được hình bóng của em trong anh. Sẽ sớm thôi. Hãy mở lòng mình ra anh nhé, đừng cố ép mình trở thành người cô độc. Còn em…


Em sẽ quay về là em của ngày xưa, em của ngày anh chưa bước đến.
1…2…3 em bước tiếp con đường của em đây

Anh này! Mình chia tay anh nhé. Tuần sau em cưới

Tim nó bị bóp nghẹn, khóe mắt ấy nhòe đi, không nhìn rõ anh nữa. Tại sao anh lại yêu nó nhiều như vậy. Nó hận anh đã yêu nó, nó hận chính bản thân nó quên yêu anh. Bỗng dưng điện thoại nó rung, người yêu mới đang gọi cho nó.



- Anh có yêu em không?


Nó ôm chặt lấy anh, đưa đôi mắt bồ câu con đậu con bay bởi ánh nắng quá chói lên nhìn anh, hỏi với giọng rất nghiêm trọng.Anh vẫn vậy, cười hiền, xoa đầu nó.


Tính đến giờ phút này đây, em đã hỏi anh câu này tổng cộng 626 lần kể từ ngày anh nói yêu em, và câu trả lời lần này vẫn là “anh yêu em”, chỉ mình em thôi!


- Yêu nhiều không?


- Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được như lông chân của anh vậy.




Câu trả lời của anh khiến nó phì cười, nhéo nhẹ vào sườn anh, nó lại hỏi:


- Thế khi nào anh hết yêu em?


- Đến khi nào anh không thở được nữa, tim anh thôi đập, lý trí anh thôi nghĩ về em.


Nó cười hạnh phúc, ghì chặt lấy anh như sợ anh sẽ bay mất khỏi vòng tay nó. Cả 2 cũng mỉm cười hạnh phúc mơ về 1 đám cưới cuối năm. Nhưng cuộc sống thật không ai học hết được chữ “ngờ”. Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là anh giữ được mạng sống nhưng tay và chân phải bị liệt hoàn toàn.


Bây giờ anh chỉ là 1 phế nhân vô dụng – anh đã nói như vậy. Nó đau lòng tới mức tưởng như có thể chết ngay đi khi nghe tin bác sĩ thông báo. Lẽ ra người nằm ở đây phải là nó. Chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái tử thần khi nó vội vã băng qua đường gặp anh. Hằng ngày nó vẫn đi làm thông thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé viện thăm nom, chăm sóc anh.


Đôi mắt nâu buồn bã của mẹ anh dường như không thể chảy thêm bất kì giọt nước mắt nào nữa, Còn nó, lần nào tới thăm anh, tim nó cũng như có ai bóp nghẹn, tấm tức và nghẹn ngào . Đám cưới cuối năm nó không có ý định sẽ huỷ vì nó không thể bỏ rơi anh lúc này được. Anh không chỉ là người nó yêu thương nhất mực mà còn là ân nhân của nó nữa. Nâng cánh tay trái đầy khó nhọc, cầm tay nó, anh khẽ nói:


- Chúng mình chia tay thôi em , anh giờ đây là phế nhân rồi, 1 cánh tay này anh sẽ không có đủ sức mạnh để bảo vệ, che chở cho em, 1 bên chân còn lại sẽ không cùng em đi đến suốt cuộc đời.


- Không, em không đồng ý, em không muốn. Anh đừng biến em trở thành kẻ bội bạc như thế.


Nó hét lên, ôm chặt lấy anh .


- Em buông tha cho anh đi, anh mệt mỏi lắm rồi. Anh sẽ làm được gì cho em khi mà giờ đây 1 việc nhỏ nhoi mà trước đây anh hay làm mỗi khi đi dạo cùng em là cõng em trên lưng, anh muốn được làm đôi chân cho em lúc em mệt mỏi thì giờ đây anh cũng không làm được. Anh là kẻ bất tài, vô dụng, bệnh tật, em tha cho anh đi, em đi khỏi cuộc đời anh đi.


- Em không buông, em không tha cho anh đâu. Em sẽ là cánh tay, là bên chân đã hỏng cho anh. Nghe em này “em yêu anh”.



Nó ghì chặt lấy anh, nức nở. Anh đưa tay trái lên xoa tóc nó, ở trong mắt trái có giọt nước mặn khẽ rơi.


Một thời gian sau nó bận bịu với công việc và những mối quan hệ mới nên ít khi khi đến thăm anh. Anh không buồn cũng không muốn trách nó, anh không muốn vì anh mà nó bỏ bê sự nghiệp. Mặc dù còn yêu tha thiết nó nhưng anh muốn nó đi tìm bến đậu bình yên mới.


Trò đời là vậy, luôn éo le, nghiệt ngã, và nó nhanh chóng bị cuốn vào những vòng xoáy của cám dỗ phù phiếm. Nó bắt đầu thấy chán mỗi buổi chiều tan làm phải vào ngồi tâm sự với anh. Những khi đẩy xe lăn cho anh cùng đi qua những con phố quen thuộc, nó đã biết xấu hổ, biết ngại, và vô tình nó đưa tay lên che mặt. Nó bắt đầu so sánh anh với những người đang theo đuổi nó. Và dĩ nhiên , anh luôn bị thua thảm hại vì anh thua thiệt mọi thứ.


Ngày cưới gần đến, nó bỗng hoãn lại vì lí do công việc. Mọi người ai cũng tin và thông cảm cho nó. Bố mẹ hai bên thì thương nó khi nó vẫn quyết định cưới anh. Bạn bè thì khâm phục và ngưỡng mộ tình yêu mãnh liệt của anh và nó .Nó thì lại thấy chán nản và mệt mỏi lắm rồi.


Nó đã thay lòng đổi dạ. Nó rung cảm trước 1 anh bạn đồng nghiệp nhưng lại không dám nói với anh, nó không muốn anh buồn, thất vọng bởi anh đã hi sinh vì nó quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, nó không muốn đám cưới này diễn ra. Anh không còn là tình yêu to lớn, vĩ đại của nó nữa mà đã trở thành gánh nặng từ lúc nào không hay. Cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn nó sẽ phải gánh vác, làm trụ cột trong gia đình là nó đã muốn gục ngã và từ bỏ ngay lập tức.


Đôi khi nó thèm được anh ôm thật chặt , thèm được tựa vào vai anh, thèm được anh cõng đi đi dọc bờ hồ mỗi khi chiều xuống, nó thèm, và nhiều hơn thế… Những điều đó rất đơn giản nhưng giờ chỉ là mong ước không bao giờ thực hiện đc. Mắt nó nhòe đi lúc nào không hay, nó thấy ngạt thở quá, sao ông trời lại khiến nó khó xử như thế này…


Và rồi, không thể chịu đựng thêm nữa, nó quyết định sẽ chia tay với anh, nó không thể trói buộc cuộc đời nó với 1 người tàn phế không có tương lai như anh được. Dù biết mình thật độc ác và tàn nhẫn nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác. Nó tới nhà anh, mở của bước vào phòng anh. Anh ngồi đó, bên khung của sổ nhỏ trải đầy loại hoa nó yêu thích, nắng chiều hắt nhẹ lên khuôn mặt ưu tú ấy, ánh mắt xa xăm không hướng về phía nó.



- Anh à… Em… Em muốn… Nó thấy nghẹn ứ ở cổ họng, ấp úng mãi không nói ra được, nó cũng không dám nhìn vào mắt anh


Nó chưa kịp nói hết câu thì anh đã quay lại, mỉm cười nhìn nó:


- Mình chia tay em nhé!


Nó sững sờ.


- Nếu ở bên anh mà em không có hạnh phúc, anh biến thành gánh nặng cho em thì chẳng thà bắt anh xa em còn hơn.


Nó cúi mặt, khẽ hỏi:


- Anh hết yêu em rồi à?


- Lần thứ 627 em hỏi anh câu này.


Nói rồi, anh im lặng, lắc đầu. Ánh mắt nâu của anh nhìn nó, sâu thẳm và hun hút buồn.


- Thế sao anh muốn chia tay? Còn nữa, anh chưa bao giờ hỏi khi nào em hết yêu anh. Với anh điều đó không quan trọng nữa sao.


Anh điềm đạm nói.


- Dù em có thù ghét anh, có chán anh, có chê anh, có từ bỏ anh thì người anh yêu kiếp này mãi mãi chỉ có em. Lẽ ra anh đã chết ngay từ hôm đó, nhưng anh lý trí anh không cho phép anh rời xa em khi chưa mang lại cho em 1 hạnh phúc trọn vẹn, rằng nếu anh ngừng thở rồi thì sẽ không thể yêu em được nữa, thế nên anh cố gắng sống, bằng tất cả tình yêu anh dành cho em. Nhưng giờ đây anh thấy mình thừa thãi quá, lại thành gánh nặng của mọi người . Việc duy nhất anh có thể làm cho em giờ đây là cầu chúc em luôn hạnh phúc.


Tim nó bị bóp nghẹn, khóe mắt ấy nhòe đi, không nhìn rõ anh nữa. Tại sao anh lại yêu nó nhiều như vậy. Nó hận anh đã yêu nó, nó hận chính bản thân nó quên yêu anh. Bỗng dưng điện thoại nó rung, người yêu mới đang gọi cho nó. Nó không nhấc máy, anh nhắc khẽ:


- Đừng để người ta chờ em như ngày xưa anh chờ em cô bé ạ! Đừng lo cho anh, anh không sao đâu.


Anh cười hiền, nụ cười ấy, ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy ám ảnh nó, tâm trí nó lúc này chỉ toàn hình ảnh anh dịu dàng, mạnh mẽ. Nó giật mình, nó đang khóc, nó khóc 1 bên, cái bên mà anh cũng chỉ có thể khóc được vì nó. Nó chợt nhận ra bao thói quen của anh đã ngấm vào cuộc sống của nó. Nó thực sự không thể mắc nợ anh, nó vẫn còn yêu anh rất nhiều, người đã không tiếc tính mạng để nó được sống, đã đấu tranh với thần chết để lại được yêu nó. Vậy sao nó đành lòng mà bỏ anh đi được. Nó lại gần, đưa tay nâng cánh tay đã không còn cử động được vì nó lên, hôn nhẹ vào đó. Nó nhìn anh thật dịu dàng, nó nghe máy:


- Anh này! Mình chia tay anh nhé, tuần sau em tổ chức lễ cưới rồi, em xin lỗi.
Nó ôm anh, có 2 đôi mắt đẫm lệ đang cùng nhìn về phía hoàng hôn rạng rỡ, hạnh phúc đang mỉm cười trong tim họ.

Anh xin lỗi, sau này có tiền anh sẽ cưới em

Mua cho em đi anh. Sao anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy?



- Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa…


Vừa nói con bé vừa rướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp…


- Anh làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo kiếm đâu ra…


Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.


- Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy. Em thích con gấu ấy. . .


- Nhưng anh nói thật mà. A xin lỗi. Sau này có tiền rồi anh tặng em được không?


- Nhưng em muốn bây giờ mà.
- …


Ừ, rồi anh mua được không?


. . . . . . . . . . . . . . . . . . .



- A ơi, chiều nay đi chơi được không?


- A bận rồi. Khi khác được không?


- Ừ


. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .


- Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?


- Anh không đi đâu. A có việc…


. . . . . . . . . . . . . . . .


- Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à?


Con bé tức tối hỏi.


- Không! Anh bận thật.


- Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không dành được 30 phút cho em à?


- Anh xin lỗi…


- Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng tới là sao. Em cứ phải chờ đợi anh là sao? Em không chịu được đâu. Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!


Và con bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè.


Tối đó con bé nhắn tin: "Em muốn chia tay”


"Sao thế, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à?”


“Em cảm thấy hết tình cảm rồi. Không yêu anh nữa. Với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em. Quyết định vậy đi. Chia tay.”


“Ừm...”


. . .


Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó. Thi thoảng nó gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp…


Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…


Hai tháng. Nó đã có người yêu mới được hai tháng. Cũng đồng nghĩa với việc chia tay người cũ một khoảng thời gian gần như vậy.


Máy điện thoại có tin nhắn.


“Em ra ngoài được không?"

"Đang mưa. Anh tìm gặp em làm gì?"
"Em ra cổng thôi. Anh có thứ muốn đưa cho em".


Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng…


- Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.


Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người anh ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng.


- Anh đã hứa tặng em, khi nào anh đủ tiền, giờ anh mới có đủ. Tặng muộn một tý. Em sống hạnh phúc nhé!


Nó cầm con gấu to. Nặng trịck không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.


Anh đã buông tay nó thế đấy, không níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó: "Anh sẽ mua tặng em khi a có đủ tiền…".


Nó khóc. Giữa con mưa cuối cùng mà những giọt nước mưa kia nó biết rằng không bao giờ nó tìm lại được nữa…

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Đĩ Cũng Cần Được yêu

Mối tình đầu của một con đĩ

Tôi là một con đĩ! Tôi không tự hào, nhưng cũng chẳng xấu hổ hay băn khoăn khi nói ra câu đó. Nếu có ai hỏi tôi làm gì, dù là bà quét rác, gã ăn mày, hay lão chủ tịch phường, con mẹ giáo viên, thì tôi cũng sẵn lòng trả lời, tôi là một con đĩ!


Tôi làm đĩ đến nay được gần ba năm, quãng thời gian không dài nhưng cũng chẳng ngắn, đủ để giúp tôi trở thành một con đĩ có thâm niên và kinh nghiệm, một đàn chị trong nghề, giống như bao nghề khác. Ba năm trôi qua, nhưng tôi vẫn yêu nghề như thưở nào. Ngày ngày, tôi vẫn lên mạng tìm hiểu các tư thế làm tình mới, học hỏi bạn bè trong nghề những tuyệt chiêu chiều chuộng và giữ chân đàn ông. Có thể nói, trong cái giới làm đĩ này, tôi là một trong những con đĩ chuyên nghiệp, nhiều chiêu và yêu nghề nhất. Bởi thế, dù tuổi không còn trẻ trung như các em sinh viên vẫn hay được các thầy môi giới, nhưng cái lỗ của tôi vẫn là bến đỗ lí tưởng của bọn đàn ông, từ thằng cu mới mười mấy tuổi, đến thằng già gần đất xa trời, từ gã phu bốc vác đến ông quan bụng béo ị, có số có má trên thành ủy.


Không chỉ chuyên nghiệp, tôi còn là một con đĩ biết làm từ thiện và rất mực dễ tính trong công việc. Khách hàng đến với rôi, dù nghèo hay giàu, già hay trẻ, tôi đều phục vụ hết mình, không phân biệt đẳng cấp. Giàu thì tôi lấy nhiều tiền, nghèo thì tôi lấy ít tiền, có khi cho không. Phật đã nói rồi, tất cả chúng sinh đều được cứu vớt, đều có thể tu thành chính quả, không phân biệt xuất thân, đẳng cấp, hạng người. Cái nghề làm đĩ của tôi cũng vậy, tôi coi công việc của mình như ban phát niềm vui, khoái lạc cho nhân gian, giải tỏa con người khỏi những bức bách, dồn nén trong cuộc sống, nên không nề hà bất cứ điều gì. Làm tình với khách hàng là cách để tôi cho đi, để giúp mình tu nhân tích đức. Thử hỏi không có những kẻ như tôi, tỷ lệ hiếp dâm, lạm dụng tình dục sẽ tăng đến nhường nào? Tôi tin công việc tôi đang làm còn tốt đẹp chán so với đầy rẫy những nghề nghiệp khác được coi là cao quý trong xã hội. Đấy, đến nghề giáo viên nó còn phân biệt, đứa nào giàu, chăm chút đến cô, thì cô yêu quý, đứa nào nghèo, bỏ bê cô thì cô trù cho dập mặt. Rồi bác sĩ, công an mà chẳng thế, thằng nào nhiều tiền, nhiều quyền hơn thì được đối đãi tốt hơn. Đi ra đường chẳng may bị bắt xe, cứ lôi gốc con ông cháu cha ra kiểu gì chẳng được tha, vào bệnh viện mà đút nhiều tiền kiểu gì chẳng được săn sóc từ a tới z. Tôi có cô bạn bị tai nạn gãy tay, vào bệnh viện, nhưng không chịu đút tiền cho bác sĩ, thế là nó ngâm cho từ trước tết đến sau tết cũng đếch thèm động đến. Đến lúc tay có dấu hiệu lành, cô ấy mới chịu đưa phong bì cho nó, nó đập tay ra, phẫu thuật lại ngon lành. Đúng là, tiền chảy đến đâu lòng người lở ra đến đó. Còn khách hàng đến với tôi, tôi tôn trọng và đối đãi bình đẳng như nhau, nhiều tiền thì đưa nhiều, ít tiền thì đưa ít, không đưa cũng chẳng sao. Bọn công an, bác sĩ, giáo viên hay đến chỗ tôi mua dâm, nhiều lúc ngứa mồm, tôi nói thằng: "Các anh chẳng bao giờ bằng một con đĩ như em!".

Người ngoài nhìn vào, tưởng tôi hoàn cảnh lắm mới phải đi làm đĩ. Nhưng không, tôi làm đĩ vì tôi thích thế. Sinh ra trong một gia đình gia giáo, bố mẹ làm giáo viên, bản thân tôi cũng được rèn luyện công dung ngôn hạnh từ nhỏ, lại tốt nghiệp đại học sư phạm danh tiếng ra, tương lai rộng mở vô cùng. Hồi ấy, bố mẹ định chạy cho tôi vào một trường cấp hai trong thành phố. Nhưng, nhìn tới con số ba trăm triệu, tôi gạt phắt ngay. Đừng hòng tôi chấp nhận cái giá đó! Nếu xin việc mà phải mất chừng ấy tiền, thì những người không có tiền, như bạn bè tôi ở quê, họ sẽ phải làm sao? Và chỗ tiền ấy sẽ chạy vào tay ai? Làm giàu cho ai? Nghĩ vậy, tôi quyết định tự đi xin việc, nhất quyết không nhờ tới bố mẹ. Bố tôi không ngăn cấm, chỉ cười khẩy một cách khinh bỉ: "Cứ đi đi! Đi cho biết! Thời buổi bây giờ mà không có tiền, không có quan hệ, thì có cắt cổ tay ra cũng chẳng xin nổi việc quét rác đâu con!".
Quả nhiên, lời bố tôi nói không sai. Ròng rã suốt nửa năm trời, tôi không xin nổi việc nào ra hồn, trừ những việc cần đến nhan sắc với đồng lương bèo bọt như chạy bàn, tiếp viên, tiếp thị... Tất cả những việc liên quan đến nhà nước, đặc biệt là cái bằng sư phạm của tôi, đều cần đến tiền và quan hệ. Một ngày nọ, tôi nộp hồ sơ vào một trường dân lập cấp ba. Gã hiệu trưởng có nốt ve chó ở rìa mép sau khi xem xét hồ sơ, ngắm nhìn chán chê cơ thể tôi từ trên xuống dưới, không thiếu một phân nào, bèn hẹn tôi đến nhà riêng nói chuyện. Đến nhà, hắn nói thẳng, hắn không cần tiền, cũng chẳng cần phải con ông cháu cha gì cả, chỉ cần tôi chịu khó "chăm sóc" hắn một thời gian, thì muốn chủ nhiệm lớp nào hắn cũng đồng ý hết.


Ra là thế! Tôi hiểu ngay, lập tức cởi quần ngoài, cởi tiếp quần lót trong ánh mắt thèm khát của gã, nhổ phựt một sợi lông ở chỗ ấy, gí vào mặt gã.

- Nếu chú thích, thì cứ nói thẳng, cháu khuyến mại cho chú một sợi, cất đi làm kỉ niệm, chứ không cần phải vòng vong lời hay ý đẹp làm gì cho mệt ra!

Sau buổi tối hôm ấy, tôi mới chợt nhận ra ngoài tiền và quan hệ, còn một thứ vũ khí công hiệu không kém để xin việc, là sắc dục. Có nhan sắc, có khả năng chiều chuộng, thì nghèo mấy cũng có thể xin được một công việc ngon lành. Nếu khi đó tôi đồng ý với hắn, ngay hôm sau tôi đã có thể đứng lớp. Nhưng, thế thì khác nào một con đĩ? Ngày ngày tôi đi dạy với nghề tay phải là giáo viên để che mắt thiên hạ, còn buổi tối đi làm đĩ với nghề tay trái sao? Cái gã có ve chó ấy chắc chắn đã từng dụ nhiều người, chứ chẳng riêng gì tôi. Những thằng hiệu trưởng như hắn, hẳn xã hội này còn đầy rẫy. Nếu vậy, làm giáo viên cũng có khác gì làm đĩ cao cấp? Nghĩ vậy, tôi quyết định đi làm đĩ, làm một cách công khai chứ chẳng cần giấu diếm. Tôi muốn phấn đấu hết mình cho cả xã hội này thấy, một con đĩ cũng có thể thành công một cách chân chính trong sự nghiệp của nó, không cần phải luồn cúi, phải đạo đức giả như ai kia. Đến xăng dầu, điện lực còn lấy lỗ làm lãi, thì làm đĩ cũng chẳng có gì xấu. Rồi sẽ có ngày, tôi được lên chương trình Thời sự vì những đóng góp của mình cho nghiệp làm đĩ.

Suốt ba năm làm đĩ, tôi không hề xuống sắc, mà ngày một xinh đẹp, phổng phao hơn. Tôi đã mua được nhà riêng, sắm sửa mọi thứ chi dùng cần thiết, bằng chính những đồng tiền mồ hôi nước mắt do lao động miệt mài mà có. Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình, tôi tự hào vì mình được sống sung túc, đầy đủ bằng đồng tiền mình làm ra, không phải dựa dẫm, bám váy một ai hết. Đầy đứa con gái bằng tuổi tôi vẫn đang phải ăn bám gia đình, ăn bám chồng, chẳng tự thân kiếm nổi một đồng nào, hoặc có kiếm cũng chỉ mua nổi cái quần lót cho con nó mà thôi.

Ngoài công việc, tôi cũng hay đi du lịch, đọc sách và nghe nhạc. Tôi thích đọc. Cuốn tiểu thuyết gối đầu giường của tôi là Biên niên kí chim vặn dây cót của Haruki Murakami, tôi thường xuyên đọc nó để lấy cảm hứng cho công việc và chiêm nghiệm về đời sống. Tôi không dùng tên thật, mà lấy nghệ danh là Naoko, phỏng theo tên nữ chính trong tiểu thuyết Rừng Nauy. Tôi đam mê cô gái ấy một cách kì lạ. Nhiều đêm, tôi mơ thấy được làm tình với Naoko. Đó là người con gái duy nhất tôi yêu và khát khao trong cuộc đời này.


Kể từ lần đó, tôi làm tình một cách điên cuồng, có những ngày lên tới hàng chục khách hàng, với mong muốn duy nhất là tìm lại được phần nữ giới trong cơ thể, cái mà chắc chắn tôi đã từng có khi còn ở chốn quê hương, nhưng để lạc mất trong xô bồ chốn này.

Lâu dần, tôi bị mất gần hết khách. Bọn đĩ trẻ chê tôi đã già, nên đổi nghề đi thôi. Đổi nghề ư? Tôi biết đổi nghề gì? Xã hội này còn nghề gì cho một con đĩ già như tôi? Hơn nữa, tôi vẫn còn yêu nghề lắm. Tôi tự thấy nghề làm đĩ là thích hợp nhất với mình, nơi tôi được thăng hoa mọi khả năng, năng lực và được cống hiến hết sức mình, lại có thể làm từ thiện, giúp ích cho đời. Tôi vẫn chưa thực hiện được ước mơ của mình, là lên chương trình Thời sự phỏng vấn về nghiệp làm đĩ. Làm sao tôi có thể bỏ nghề một cách dễ dàng được? Nhưng, tôi đã không còn khả năng phục vụ khách. Những nỗi lo sợ ập đến dồn dập khiến tôi trở nên hoảng loạn, không thiết ăn uống gì nữa. Tôi xuống cân một cách trầm trọng, cơ thể ngày một hốc hác, tiều tụy. Cuộc đời tôi rồi sẽ ra sao?

Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi cho đến ngày tôi gặp anh, mối tình đầu của tôi. Anh đến với tôi trong một chiều mưa phùn, giữa cái rét tháng mười hai cắt thịt. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là một người đàn ông mặc đồ đen từ đầu tới chân, vest đen, áo len cổ lọ đen, giày đen, mũ phớt cũng đen. Lần nào đến với tôi anh cũng mặc đồ đen, đến đôi mắt cũng đen sâu, hun hút cả vũ trụ trong ấy. Sau khi tự giới thiệu bản thân với biệt danh Johnny Cash [7] (chắc hẳn anh là một fan cuồng của Johnny Cash), anh hỏi tôi bằng một giọng trầm ấm tựa như hơi thở, vang đến đâu hơi lạnh tan đến đó.

- Cô có phải Naoko, người đăng thông tin bán dâm trên mạng?

- Phải, nhưng giờ tôi bỏ nghề rồi! - Tôi lơ đễnh trả lời, mắt vẫn phiêu theo dòng khói thuốc vật vờ trong không gian.

- Tôi không thấy trên mạng nhắc tới điều đó. Liệu cô có thể chiếu cố cho tôi được chứ? - Anh ngập ngừng.

- Tôi đang có vấn đề nên không thể làm tình cùng anh được. Cùng lắm tôi cũng chỉ quan hệ bằng miệng cho anh được thôi. Với lại tôi già rồi, không còn chuyên nghiệp nữa. Sao anh không thử tìm ở những nhà quanh đây? Chúng tôi ở đây còn rất nhiều gái trẻ non tươi, hàng sinh viên cũng có đấy!

- Nếu có thể làm tình với bất kì ai khác, tôi đã chẳng cất công đến tận đây. Ý tôi là, đã lâu rồi tôi không làm tình với ai, và cũng không muốn làm tình với ai khác ngoài cô. Liệu cô có thể giúp tôi chứ?

- Nhất thiết phải là tôi sao? Tôi có gì đặc biệt với anh vậy?


- Đặc biệt ư? Cái tên Naoko đã nói lên tất cả. - Anh mỉm cười.

Nghe đến chữ Naoko, tôi sửng sốt, vội dập tắt điếu thuốc lá còn nóng đỏ trên tay, quay nhanh về phía anh.

- Anh biết Naoko? Anh đang nói đến Naoko nào?

- Tôi đọc Rừng Nauy năm mười bảy tuổi, từ lúc bắt đầu biết thủ dâm. Tôi yêu Naoko, khát khao được làm tình với cô ấy. Suốt hơn chục năm đằng đẵng, tôi vẫn kiếm tìm cho mình một Naoko, nhưng chưa thành. Chẳng hiểu sao, từ khi nhìn thấy cái tên Naoko trên trang web bán dâm ấy, tôi đã biết cô là người con gái tôi cần tìm.

- Anh nói đúng! Tôi lấy nghệ danh từ chính cái tên của Naoko. Cũng như anh, tôi yêu và thèm khát được làm tình với cô ta. Nếu tôi là cái chị Reiko kia, có lẽ tôi đã cưỡng hiếp Naoko đến cả ngàn lần. Nhưng anh nhầm rồi, tôi không phải Naoko trong cuốn tiếu thuyết ấy, tôi chỉ là một con đĩ! Tôi đã qua tay cả ngàn thằng đàn ông, không còn trinh trắng như Naoko thưở ấy.

- Chưa từng có ai nói với tôi, làm đĩ nghĩa là không trinh trắng. - Anh vẫn cười mỉm, đôi mắt đen xoáy chặt vào tôi một cách bình thản. - Dù sao đi nữa, tôi vẫn muốn cô giúp tôi chiều nay!

Sự xuất hiện của anh bỗng khiến cả căn phòng lơ đãng ngập một màu sương hồng mờ ảo. Chỉ trong vài câu nói, anh đã giúp tôi lấy lại sự phấn chấn, hứng khởi năm xưa. Bao nhiêu sức lực, kinh nghiệm đã lạc mất, nay ùa về trong tôi một cách đầy đặn, tròn trĩnh như bồi đắp thêm phần linh hồn cho mình. Tôi cười nhẹ, rướn người về phía anh, hai tay choàng qua cổ, vuốt ve đầy tình tứ.

- Để xem tôi có thể giúp gì cho anh chàng đen tuyền này nào?

Anh gạt nhẹ tay tôi xuống, hỏi sát bên tai:

- Cô có máy tính nối mạng, có loa ở đây chứ?

- Có! Nhưng để làm gì? Anh định quay phim à? - Tôi dò la.

- Ồ không, cô đừng hiểu lầm! Chỉ là, tôi là kẻ đam mê âm nhạc đến từng mạch máu, nếu không có nó, tôi chẳng thể làm được gì, làm tình cũng vậy.

- Ra thế, máy tính ở kia, anh thích bài gì thì lên mạng mà tìm! - Tôi chỉ tay về phía chiếc máy tính bám bụi nằm chỏng chơ ở góc phòng.

Trong lúc đợi anh bật nhạc, tôi trút hết quần áo, xức lên người chút nước hoa Chanel no 5 [8]. Đây là loại nước hoa chính hãng mà tôi phải nhờ người mua tận bên Pháp, nên rất ít khi dùng, chỉ lôi ra trong những dịp quan trọng đặc biệt. Mùi gỗ đàn hương quyện hoa hồng, pha chút vani ấm áp bay đậm đà khắp gian phòng, tạo nên sự quyến rũ khó cưỡng với chính bản thân tôi. Tôi dùng Chanel no 5 từ khi bắt đầu làm đĩ, mỗi lần xức nó lên người, tôi đều cảm thấy mạnh mẽ, có đủ dũng khí để chống chọi những dị nghị từ cuộc đời, tiếp tục hành nghề. Chai nước hoa kiểu dáng đơn giản này cũng như nghề làm đĩ, chưa bao giờ lỗi mốt. Dường như cũng nhận ra hương Chanel no 5, anh quay lại nhìn tôi và cười:

- Trông cô cũng khá giống Coco Chanel [9] đó!


- Không thể nào tôi giống Chanel, người nữ giới ấy là

duy nhất và chỉ có một! Nhưng, nếu Chanel có ý định thu nhận đệ tử, tôi sẽ bất chấp mọi thứ để được gặp bà ấy. Haha! - Tôi cười sảng khoái, tiếng cười dội khắp không gian. Đã lâu lắm rồi, tôi không được vui như hôm nay. Cái cảm giác được trò chuyện với ai đó có chung tần số tâm hồn với mình thích thật, sướng thật đấy!
Sau khi mở một bài hát quen thuộc, là ca khúc I will always love you của Whitney Houston, anh tiến lẹ về phía tôi, nhanh như chớp giật. Có lẽ anh muốn được tranh thủ từng giây từng phút để được làm tình khi bài hát còn chưa kết thúc.

If I should stay, I'll only be in your way
So I'll go, but I know I'll
Think of you every step of the way


Khi chữ "If" đầu tiên ở note F4 [10] vang lên, chầm chậm, anh đưa tay vuốt ve cặp vú căng mẩy, nhưng đã lạnh ngắt từ lâu của tôi. Đôi bàn tay anh có sức ấm áp đến kì lạ, xoa tới đâu sưởi ấm cơ thể tôi tới đó. Thân mình anh áp sát, từng khối cơ cứng cáp truyền hơi ấm và hương thơm đến cơ thể tôi, làm làn da khô héo, chai sạn dưới tay đàn ông của tôi bỗng trơn mượt trở lại như một cô gái trinh, phập phồng theo từng làn hơi. Đôi môi anh ẩm ướp mùi rượu Tanqueray pha lẫn bia Stella thổi vào tôi hương vị ngọt ngào của chiếc hôn cất từ cát biển Jamaica và nắng chiều Tây Ban Nha trong tiếng ngân rung tinh tế, nhẹ nhàng của Whitney khi cô ấy vào nhịp chữ "Way" kéo dài. Đoạn vào đầu ca khúc không ồn ã, không nhạc nền, chỉ có độc tiếng hát acapella [11] của Whitney vang lên tự nhiên như tiếng chuông khánh cộng hưởng cùng chiếc hôn nồng của anh đã đủ khiến tôi ngây ngất. Những ngón tay khéo léo của anh đưa vào trong tôi, sục sạo như tìm thứ gì đó. Đến nhịp thứ ba, anh lôi tuột từ cơ thể tôi ra một mớ dây nhằng nhịt và đen kịt, rối như tơ vò. Ngay tức khắc, tôi quên sạch những mảng kí ức xấu xa mà xã hội đã gieo vào tôi. Chưa bao giờ cơ thể nhẹ nhõm, thoải mái, kích thích đến thế, nó giãn ra trong từng tế bào, như muốn hưởng thụ, muốn hút lấy tất cả.


And I will always love you


I will always love you

Lần đầu tiên trong đời, giữa xã hội đông nghịt này, tôi được hòa nhịp cùng một con người bằng xương bằng thịt.

Chúng tôi kết thúc bằng nụ hôn đầy đam mê của anh, vọng mãi theo chuỗi ngân rung head voice chữ "You" cuối cùng của Whitney. Cuộc làm tình chỉ kéo dài trong gần năm phút của bài hát, nhưng trải qua tận mấy kiếp người với biết bao biến đổi, thăng hoa.

***
Tôi yêu anh bắt đầu từ ngày ấy. Trước đây, tôi chưa từng yêu, hay rung động với bất cứ ai ngoài Naoko, đàn ông đối với tôi chỉ là tiền bạc và xác thịt, cho đến khi tôi gặp được anh. Mối tình đầu của một con đĩ thật lạ, không đến từ lời yêu đầu, từ những buổi hẹn hò, hay những món quà, mà đến từ cuộc làm tình ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên. Tôi không quan tâm xã hội nghĩ gì, mỗi người có cách yêu riêng của mình, từ tình dục đến tình yêu không phải chuyện hiếm. Tôi chỉ biết, tôi yêu anh nhiều lắm, anh là người duy nhất khiến tôi biết yêu trong cuộc đời này. Và tôi biết, anh cũng yêu tôi nhiều như thế. Chúng tôi yêu nhau vì sự hòa hợp trong tình dục, vì đã cứu vớt bản thể của nhau, vì cùng yêu chung một cô gái mang tên Naoko, vì là hai tâm hồn duy nhất biết nói chuyện với nhau trong mênh mông loài người không cùng tần số. Và quan trọng hơn cả, chúng tôi yêu nhau vì đã thực sự nhập mọi tế bào làm một, không thể sống mà không có nhau.


Suốt những ngày sau đó, anh liên tục đến với tôi.


Một ngày nọ, anh đến với tôi, mang theo một cây đàn guitar màu đá buồn đã bị đời làm cho phai nhạt. Trước khi làm tình, anh chơi một bản nhạc cho tôi nghe, là ca khúc Just say I love him của Nina Simone. Anh chơi điêu luyện như một người nghệ sĩ, không thua gì Eric Clapton [21]. Tiếng đàn anh đánh thổn thức, không vỡ òa mà ẩn giấu một nỗi niềm đang bị dồn nén đến cùng cực, cảm giác như từng giọt linh hồn anh đang chảy theo năm đầu ngón tay vào năm dây đàn vậy. Tôi lặng nghe mà bật khóc lúc nào không hay, nước mắt cứ rơi lã chã. Đến sau này anh mới nói tôi hay, chơi guitar là niềm đam mê lớn nhất của anh. Từ lúc ba tuổi, anh đã bị ám ảnh bởi tiếng guitar của B.B.King [22] phát trên radio rồi cứ tự lấy tay gẩy theo nhịp nhạc vô hình. Chính guitar đã luyện cho anh một đôi tai cảm nhạc thiên tài và đôi tay khéo léo, mềm dẻo mà anh dùng để lấy những mớ hỗn độn trong cơ thể tôi. Suốt những năm đi học, anh tách biệt hoàn toàn khỏi đám bạn, chỉ vùi đầu vào chơi guitar đến quên trời quên đất. Nhưng gia đình anh không chịu hiểu điều ấy, họ chỉ coi đó là trò viển vông của bọn mơ mộng hão huyền, không thực tế ( Truyện ngắn về tình yêu hay mỗi ngày).  Họ ép anh phải học khối A, thậm chí còn chạy sẵn một đường dây để anh vào bằng được trường Kinh tế. Năm ấy, anh lén đăng kí thi thêm vào Nhạc viện và đỗ thủ khoa. Nhưng tất nhiên, gia đình anh đời nào chịu đồng ý cho anh bỏ Kinh tế vào Nhạc viện. Họ nói rằng, ngoài số tiền chạy vào Kinh tế, đã lo chắc chân cho anh một chỗ trên sở, mất đến vài chục ngàn đô, nếu anh không vào trường đại học ấy, cả nhà sẽ mất trắng toàn bộ. Mẹ anh còn dọa sẽ tự sát nếu anh nhất quyết vào Nhạc viện. Không còn cách nào khác, anh buộc phải gạt nước mắt, gác lại đam mê để chiều theo ý họ. Cuộc sống với anh kể từ đó chỉ còn là không màu, xã hội chỉ còn là những cái bóng vật vờ, cho đến khi anh gặp tôi.

Từ hôm đó, trước mỗi lần làm tình, tôi bắt anh phải chơi cho tôi một bản nhạc, coi như cái giá để trả cho việc anh đến với tôi, chứ nhất quyết không lấy của anh một đồng nào. Anh chơi nhiều thể loại khác nhau, nhưng cốt lõi là nhạc của The Beatles [23], Bob Dylan [24] và Johnny Cash. Những ca khúc tôi thích nhất là Let it be, Yesterday, Revolution, Imagine, Blowin in the Wind, tôi có thể nghe anh đàn cả trăm lần mà không chán, và mỗi lần nghe lại tìm được một cảm giác mới. Ngoài ra, anh cũng dạy tôi chơi đàn. Vốn có khả năng cảm nhạc tốt và vốn thẩm mỹ âm nhạc không tệ, tôi học rất nhanh, chỉ vài tuần đã có thể đàn được một số ca khúc quen thuộc. Anh để lại cây đàn màu đá buồn ở chỗ tôi, mỗi lúc buồn hay nhớ anh, tôi lại đem ra đàn, để được trò chuyện một cách gián tiếp với anh.

Anh cũng thú nhận với tôi là đã có một người vợ. Vợ anh là con gái diệu của giám đốc sở điện lực thành phố, được bố mẹ hai bên mai mối và tự gả cưới. Nhưng, tôi không thấy có bất cứ cảm giác gì về điều đó. Vợ và gia đình anh là những người thuộc về xã hội ngoài kia, không có trong thế giới của chúng tôi. Ngày ngày, anh trở về sống vô hồn trong xã hội đó, nhưng khi đến với tôi thì chỉ có thế giới của chúng tôi mà thôi. Và chúng tôi yêu nhau ở thế giới này, chứ không phải ở xã hội ngoài kia. Xã hội ấy chỉ là ảo ảnh hoặc một giấc mơ vô thực nào đó, nhưng thế giới và tình yêu của chúng tôi chắc chắn là thực, chỉ cần ý thức của chúng tôi tin là nó có thực.

***


Anh gõ cửa giữa thu tháng mười với bộ đồ đen quen thuộc, trong lúc tôi đang xem giở màn trình diễn Like a virgin của Madonna tại MTV Awards 1984 [24].


- Chào Naoko!

- Chào Johnny Cash! Anh lấp ló gì ngoài cửa thế?. - Tôi cong người theo dáng của Madonna, nhìn anh qua làn khói thuốc mờ ảo.

- Anh có quà cho em!

Anh lôi từ phía sau một bộ váy cưới trắng muốt như tuyết ở Hokkaido và một chai rượu Tanqueray màu xanh bạc hà.

- Em mặc thử xem có vừa không! Bộ váy này anh đặt may đấy. - Anh mỉm cười ngọt ngào.

Chẳng đợi quá năm giây, tôi tuột hết xiêm y trên người, đưa cơ thể nhẹ nhàng lồng vào bộ váy cưới, cảm nhận da thịt mình cọ vào từng sợi vải đầy khoan khoái, thích thú. Mặc váy cô dâu tốt nhất không nên mặc theo đồ lót, cứ để cơ thể trần trụi cho cuộc hóa thân được diễn ra viên mãn nhất.

- Anh, kéo hộ em chiếc khóa đằng sau với!


Nhẹ nhàng và khéo léo, anh lướt nhẹ bàn tay lên tấm lưng trần mịn màng của tôi để kéo khóa. Hơi ấm đưa tới đâu, xương sống tôi sáng rực tới đó. Đến mãi sau này, tôi vẫn không thể quên đôi tay anh lúc kéo khóa cho tôi. Bộ váy cưới vừa khít với cơ thể tôi, không thừa không thiếu một phân nào. Ngạc nhiên, tôi hỏi anh:

- Sao anh biết số đo của em mà đặt may vừa vậy?

- Có gì khó đâu, anh nắm rõ cơ thể em như chính bản thân anh mà! Kể cả số đo trong suy nghĩ của em, anh cũng biết hết! - Vừa nói, anh vừa nhìn xoáy vào mắt tôi.

Trong lúc ngắm bộ váy cưới trong gương, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng. Tôi đi về phía bếp, lấy một chiếc kéo và bảo anh:

- Bộ váy cưới này đẹp lắm! Nhưng em vốn không thích những bộ váy cưới dài thườn thượt, trông nó thật bế tắc và yếu đuối, cứ như mang theo cả tấn đời vào mình vậy. Em muốn cắt bộ váy này ngắn đến đùi, giống chiếc váy cưới Madonna đang mặc kia kìa! - Vừa nói, tôi vừa chỉ vào màn trình diễn của Madonna trên màn hình máy tính - Được không anh!

Anh lặng ngắm tôi một giây, rồi cười hưởng ứng.

- Em nói đúng đó! Sao anh không xem màn trình diễn của Madonna từ trước nhỉ?

Chỉ cần lia vào đường kéo, chiếc váy cưới đã ngắn qua đầu gối, trông rất thoải mái và man dại. Tiện tay, tôi cắt luôn hai phần tay bồng, chỉ để lại phần thân áo.
- Nhưng, sao anh lại tặng váy cưới cho em? - Tôi băn khoăn.
- Vì hôm nay là ngày cưới của chúng ta! - Anh nói chắc nịch, tiến gần tới tôi hơn - Naoko, làm vợ anh nhé!
- Thế còn vợ anh? - Tôi ngạc nhiên.

- Vợ nào? Anh đã có vợ đâu!

- Ồ, em quên mất, trong thế giới của chúng ta, chỉ có anh và em. Em đồng ý! Từ giờ em sẽ là vợ anh!

Rồi, anh rút trong áo một chuỗi ngọc trai màu hồng nhạt, y hệt cái màu của làn sương vẫn bao quanh chúng tôi mỗi lúc làm tình. Không giống những chuỗi ngọc trai thông thường, chuỗi ngọc trai này hạt nhỏ nhưng rất dài, ánh lên một luồng sáng lạ mỗi lúc chuyển động, gần giống chuỗi ngọc trai mà Coco Chanel vẫn đeo.
- Chuỗi ngọc trai này có 108 hạt, coi như quà hôn ước của anh. Hi vọng nó sẽ bảo vệ cho tháp cổ không còn vướng mưa bụi. Để anh đeo cho em nhé!

Chuỗi ngọc trai vừa được vòng qua cổ, một luồng điện khí chạy mạnh qua người khiến tôi giật nảy, mắt tối sầm lại. Chỉ trong có một giây, mà cảm giác như cả 108 nỗi khổ của loài người đổ dồn vào tôi, đau đớn, quằn quại đến mê dại cả người. Nhưng ngay sau đó, tôi lại thấy dễ chịu, thư thái như được giác ngộ điều gì đó mơ hồ, cái điều mà có đi đến hết đời tôi cũng không hiểu tận cùng được.

Tôi đẩy anh xuống ghế sofa, thủ thỉ bên tai:

- Hôm nay, em là Madonna, còn anh sẽ là khán giả của em! Xem em biểu diễn nhé, người đàn ông mặc đồ đen!

Like a virgin
Touched for the very first time
Like a virgin
When your heart beats
Next to mine


Gonna give you all my love, boy
My fear is fading fast
Been saving it all for you
'Cause only love can last


Tôi hát theo tiếng nhạc ca khúc Like a virgin, hát như một cô gái còn trinh. Một con đĩ chưa bao giờ mất trinh. Sõng soài, lăn lê trên đống vải thừa vừa cắt ra từ váy cưới, tôi uốn lượn cơ thể theo từng điệu nhảy của Madonna. Chưa bao giờ tôi hóa thân thành công thành người nghệ sĩ như hôm nay, đầy khiêu gợi, nhục cảm và đam mê. Từ từ, tôi tiến lại phía anh, dang hai chân ngồi lên đùi anh, nhẹ nhàng cởi khóa quần cho anh, mân mê chiếc dương vật của anh trong tay. Chiếc dương vật đã cương cứng từ trước khi tôi tiến đến, nó căng phồng và to hơn mọi ngày.


- Nó ấm quá, ấm hơn thường ngày, như một cục than vậy!


- Vì ngọn lửa trong em đêm nay nồng hơn mọi khi, nó đang đốt cháy anh đến từng thớ thịt!

Ôm chặt tôi vào lòng, anh hỏi:

- Em muốn đi tuần trăng mật ở đâu?

- Em cũng không biết nữa? Theo anh, nơi nào thích hợp nhất với hai đứa mình?

- Anh muốn chúng ta đến công viên Namib - Naukluft ở Namibia. Đó là một mảnh đất khô cằn, nghĩa địa của những cây keo chết khô. Trông nó như một bức tranh siêu thực khổng lồ vậy. Ở nơi đó, anh không thể tìm thấy biên giới của không gian và thời gian.

- Nghe hấp dẫn thật! Nhưng chắc phải mất nhiều tiền mới đến được đó. Em nghĩ, chúng ta nên có thời gian để chuẩn bị!

- Đúng, phải có thời gian để chuẩn bị! Nhưng anh hứa, sẽ có ngày anh đưa em tới đó! - Anh nói với giọng đầy xa xăm nhưng chắc nịch từng chữ.

Nép bên anh, tôi đòi:

- Anh, chơi cho em một bản nhạc đi!

- Em muốn chơi bài gì?

- Bài gì mà anh thích nhất ấy!

Trước khi vào bài nhạc, anh hôn tôi rất lâu, chưa bao giờ lâu đến thế, dễ phải đến nửa tiếng. Chiếc hôn kéo dài tới nỗi đôi môi như tan chảy thành khói hồng. Tôi không thể thở được, chỉ lấy oxi qua hơi thở đầy mùi rượu Tanqueray thơm nồng vị thảo mộc từ anh. Phiêu lãng, anh gẩy chầm chậm những giai điệu buồn bã, bâng khuâng trong ca khúc Norwegian wood của The Beatles. Lần này, anh cũng đàn rất lâu, ru tôi thiếp đi mê mệt trong tiếng đàn cô đơn.

I once had a girl, or should I say, she once had me
She showed me her room, isn't it good, norwegian wood?


She asked me to stay and she told me to sit anywhere
So I looked around and I noticed there wasn't a chair


I sat on the rug, biding my time, drinking her wine
We talked until two and then she said, "It's time for bed"


She told me she worked in the morning and started to laugh
I told her I didn't and crawled off to sleep in the bath


And when I awoke I was alone, this bird had flown


(Tôi đã từng có một cô bạn gái, cũng có thể, cô ấy đã từng có tôi
Cô ấy đưa tôi về căn phòng nhỏ, làm bằng gỗ Nauy


Cô ấy mời tôi ở lại, nói rằng hãy ngồi bất cứ đâu tôi thích
Tôi nhìn quanh phòng nhưng không có chiếc ghế nào


cho nên, đành ngồi trên thảm, uống say cơn mê rượu
Chúng tôi nói chuyện đến muộn, rồi cô ấy bảo tôi hãy đi ngủ


Cô nói sáng mai phải đi làm, không quên nở một nụ cười
Tôi không cần giường, tôi muốn ngủ trong bồn tắm


Khi tôi thức giấc, chỉ còn lại mình tôi, con chim nhỏ đã bay mất)


Tôi thức dậy vào sáng sớm hôm sau, một mình trong bồn tắm, vẫn còn nguyên bộ váy cô dâu trên người. Xung quanh tôi vẫn phảng phất hương ngọt nồng của rượu Tanqueray, cây đàn guitar màu đá buồn vẫn bên cạnh, nhưng anh đã không còn ở đó. Tôi đợi anh đến tối, anh không tới. Đến hôm sau, tuần sau, cũng không thấy anh tới. Nhiều lần tôi thử gọi điện cho anh, nhưng số thuê bao không liên lạc được.


***


Reng reng...


Tiếng chuông cửa kêu inh ỏi giữa trưa như cưỡng hiếp sự yên lặng của không gian. Tôi mở cửa, trước mặt tôi là một người nữ giới gần ba mươi, trông khá sang trọng và nhã nhặn.

- Chị là ai?

- Cho hỏi. cô có phải Naoko không?

- Phải! Sao chị biết biệt danh của tôi?

- Tôi tìm thấy thông tin của cô trên mạng. Liệu cô có thể mời tôi vào nhà được chứ?

- Vâng, mời chị vào! Tôi ở một mình nên nhà cửa bừa bộn lắm!

Người nữ giới nhẹ nhàng bước vào, mắt đảo quanh nhà một lượt như đang dò xét điều gì. Nhìn phong thái, tôi đoán đây một nữ giới quý tộc và lịch thiệp.

- Mời chị ngồi! Chị đến tìm tôi có việc gì?

- Thưa cô, tôi là vợ của anh Thiện! - Người nữ giới mỉm cười.

- Anh Thiện nào? Xin lỗi chị, nhưng tôi nhiều khách quá, không nhớ có ai tên Thiện. - Tôi hơi khó chịu.

- Cô không biết anh Thiện sao? Người đàn ông cao to, lúc nào cũng mặc đồ đen từ đầu đến chân đó.
- Tôi không biết anh Thiện nào như thế. Tôi chỉ quen một người đàn ông có biệt danh Johnny Cash, thường xuyên mặc đồ đen.

- À, đúng rồi, đúng là anh ta! Tôi nhớ ra rồi, anh ta hay được gọi là Johnny Cash. - Người nữ giới ồ lên, mặt sáng rỡ.


- Vậy... chị là vợ của anh ấy?

- Dạ đúng, thưa cô. Cô đừng sợ! Tôi đến đây không phải để đánh ghen hay làm khó dễ cho cô đâu! Dù sao tôi và anh Thiện cũng đang chuẩn bị li dị, tôi đã viết sẵn đơn rồi, chỉ đợi anh ấy kí vào là xong. Nhưng, không hiểu anh ấy đi đâu mất tăm hai tuần nay. Tôi đã tìm ở cơ quan và mọi chỗ thân thiết anh ấy có thể đến, nhưng không thấy. Qua tìm hiểu, tôi mới biết là anh Thiện hay qua lại chỗ cô, nên đến hỏi cô xem có biết anh ấy ở đâu không?

- Thật trùng hợp, lần cuối cùng tôi gặp anh ấy cũng là cách đây hai tuần. Chị là vợ anh ấy, không lẽ anh ấy đi đâu chị cũng không biết?

- Không giấu gì cô, chúng tôi giờ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi, chứ từ lâu lắm rồi đã không còn nói chuyện với nhau. Ở nhà, tôi với anh ấy mỗi người ở một phòng. Chúng tôi không hòa hợp với nhau về tất cả mọi thứ, từ tình dục đến lối sống, cách suy nghĩ. Anh ấy luôn nói rằng tôi và anh ấy thuộc hai thế giới khác nhau, không cùng ngôn ngữ với nhau, nên chẳng thể nói cho nhau hiểu được. Sở dĩ tôi và anh ấy còn ở chung với nhau vì e ngại gia đình hai bên, nhưng đến giờ thì mọi chuyện cũng đã vỡ lở rồi. Tôi chỉ cần tìm anh ấy về kí vào đơn li dị, rồi đường ai nấy đi. Vậy nên, nếu cô có gặp anh ấy thì nhắn anh ấy về kí vào đơn lí dị nhé!

- Chị yên tâm, nếu gặp tôi sẽ nhắn! Chỉ có điều đến giờ tôi cũng không liên lạc được với anh ấy. Anh ấy như đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy!

- Tôi nghĩ cô là người quan trọng với anh ấy. Nếu anh ấy có về chắc sẽ tìm cô đầu tiên. Thôi, tôi về đây, cảm ơn cô đã tiếp! Nhân tiện, cái tên Naoko nghe hay lắm! - Người nữ giới nói đầy ẩn ý.


Tôi đứng sau cửa, trông theo từng bước chân của người nữ giới khuất dần trên con ngõ nhỏ dài dằng dặc. Đến giờ tôi mới hiểu, có những nỗi khổ chỉ người trong cuộc mới hay. Dù ở tầng lớp, địa vị nào, chưa bao giờ con người được hạnh phúc với đúng nghĩa của nó.
Đến tuần sau, tôi trở về làm đĩ. Tôi sẽ tiết kiệm tiền để cùng anh tới công viên Namib - Naukluft hưởng tuần trăng mật. Chắc anh chỉ tạm thời rời khỏi thế giới này để ẩn náu trong thế giới của riêng anh thôi. Tôi tin, một ngày nào đó anh sẽ trở về, vì anh đã hứa sẽ đến Namib với tôi.

Non choẹt thế này mà làm đĩ, ngon đấy!

Em không là đĩ, vì em yêu anh. Em đã ngủ với anh, nhưng không phải thân phận gái bao mà anh nghĩ. Em không phải loài hoa đêm anh thưởng thức


Anh đi tìm hoa, gặp người con gái


Đóa hoa thơ ngây, trong trắng dịu dàng


Anh đi tìm vui, gặp người anh thương


Niềm vui thấp hèn ... hóa thành tình yêu ...


Đàn ông cho dù có tốt đến cách nào, là người ra sao, kể cả dân trí thức như tôi, khi ăn nằm với vợ không ngọt ngào, đều tự có cớ cho bản thân được phép đi tìm hoa. Đi rồi lại về, thế là ổn. Có trách thì lúc tôi lấy vợ, tôi không yêu, chỉ lấy vì đã đến tuổi có gia đình, cần một người vợ, thế thôi.


Hôm nay mưa và nắng giao nhau, cả hai như muốn dành không gian để dạo chơi nên tạo thành cái khí trời lúc nhè nhẹ, man mát, lúc thì lại âm ẩm, khô khan. Tôi lại muốn đi tìm hoa, thế là tôi gặp em. Một đóa hoa quá nhỏ bé, quá thông thường, trong mắt em tôi thấy hiện lên rõ rệt sự non nớt pha lẫn sự lạnh lùng. Song không quan tâm là mấy, tôi chọn em cũng chỉ muốn giải quyết và về nhà sớm.


- Em bao nhiêu tuổi, và cần bao nhiêu tiền ?


- 18, 300/dù. Tên, tuổi của a, và cho wc, e k muốn gặp người thân


- Non choẹt thế này mà làm đĩ, mà kể ra cũng ngon đấy. Anh àh, 32, tên Thắng, đã có gia đình.


- What ? Anh có vợ rồi à, và anh đang đi tìm gái à ?


- Em hỏi làm gì ? Có thể giảm giá cho anh không ?


- Em chọn anh. Tới đi, sao cũng được...


Lúc ngả giá với bông hoa của tôi, giọng điệu em nghe đắng. Đắng vô cùng, không như những bông hoa khác ngọt ngào mời mọc, tôi có cảm giác như nếu chỉ cần k theo em điều gì, em sẽ out nick tôi ngay, mà mặc dù em quá đỗi thông thường, không đẹp, không body. Điều đó làm cảm giác của một gã đàn ông tăng lên gấp bội, tôi muốn em.


Đón em, tôi giật mình. Trước mặt tôi chỉ là một nụ hoa chưa hé nở. Em yếu đuối, em mỏng manh, với một đôi mắt xa xăm, đôi mắt ấy nhìn tôi như thể chỉ lập tức muốn tôi biến mất khỏi trái đất này. Bông hoa dại của tôi ngồi trên xe, hay tay nắm chặt yên xe sau lưng, mặc tôi nói chuyện, em chỉ trả lại tôi bằng sự yên lặng lạnh lùng. Tôi bật cười và nghĩ, em quả thực không chuyên nghiệp và chiều " khách hàng " của em một chút nào cả.


Dường như lúc ấy mưa giành chiến thắng bởi cuộc tranh giành không gian cùng nắng. Mưa không to, nhưng cứ cố chạy thế này thì tôi và em đều sẽ ướt mất, nên tôi tấp vào một gốc cây, vội vã tìm áo mưa mặc vào. Thoáng 1 giây, tôi thấy trên gương mặt em nong nóng một giọt nước mắt, hay đó chỉ là mưa chạm nhẹ vào gò má em?


Đến nhà trọ, em ngồi yên. Tôi bật cười :


- Vào tắm đi em, sao lại ngồi đấy.


- Ơ..ok. Chờ một chút.


Lại một lần nữa, tôi sợ ánh mắt em, em nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và phẫn nộ đến khiếp sợ, song nó lại chuyển thành sự lạc lõng và sợ hãi. Em quay mặt đi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chãy hôm nay lạ thật, nghe như từng tiếng nấc nhỏ vang lên. Trời hôm nay lạ quá, một màu xám ảm đạm. Em bước ra, mặc quần áo, và khăn tắm thì để hết cả ngoài này. Ôi bông hoa đáng thương nhỏ bé, em run khi tôi bảo em lại gần. Cái run đáng ghét của em làm dục tính trong tôi trỗi lên quá đỗi. Tôi biết em là bông hoa lạc đường, em khờ dại trước một rừng hoa rực rỡ lẳng lơ ngoài kia. Song tôi chỉ muốn đi tìm hoa, thưởng thức chứ không hề muốn giữ lấy bông hoa ấy để nâng niu.


...


Cơ thể em run bần bật khi tôi chạm vào, tay em nắm chặt ga giường, mắt em nhắm nghiền, môi em mím chặt, và em nằm yên.


.................................................. .....................


Sau lần đó, tôi biết em không thuộc vào cái thế giới mà em đang lún chân vào. Tôi không muốn một đóa hoa nhỏ bé ấy cứ cố chống chọi bằng những chiếc gai chưa đủ cứng cáp với cuộc sống này, với sự hỗn loạn gì đó đang diễn ra trong em. Tôi thực sự muốn giúp em, song tôi sợ gặp em lần nữa vì tôi biết tuổi của em còn rất nhỏ. Một người có danh tiếng như tôi không bao giờ muốn phá hoại cái thanh danh chỉ vì một cô gái làng chơi cả.


Cả tuần ấy, tôi không yên với những dòng suy nghĩ về em, em nao phải gái làng chơi, dường như em chỉ là một đóa hoa nhỏ bé khờ dại vô tình để một đợt bảo cuốn em sang chốn ấy. Em còn đó, lững lơ, thế nên tôi thấy mình phải cứu em ra....


Trời hôm nay trong xanh, ánh nắng dìu dịu tỏa ấm cả khí trời. Song đường Sài Gòn bụi bặm quá, hỗn độn quá, cái âm thanh ấy cứ hòa vào nhau .. tạo nên cái cảm giác nôn nóng, vội vã chạy đua với thời gian. Tôi hẹn gặp em, em đồng ý.


- Hôm nay em muốn đi đâu.


- Oh, đi đâu cũng được, khác biệt gì nhau hả anh. Lên mặt trăng nhé. Haha


Tôi im lặng. Tiếng cười và giọng nói của em bây giờ lạnh lùng hơn, cay đắng hơn, gương mặt em mệt mỏi với đôi mắt thâm quần, xa xăm. Phải chăng tôi đã lầm, hay thực sự em cũng chỉ là một con điếm mới vào nghề cho nên còn thiếu chuyên nghiệp mà thôi ?


- Em đang làm gì ?


- Thế anh đang chở em đi đâu và làm gì ? Em nói bằng âm thanh giễu cợt.


Tìm một quán coffee yên tĩnh, tôi chở em vào. Tôi cảm thấy em vừa định nói điều gì đấy rồi lại thôi, em tiếp tục yên lặng không nói lời nào.


- Em uống gì ?


- Sao anh lại chở em vào đây ?


Em nhìn tôi dò xét với vẻ rằng hôm nay anh không hứng à làm tôi chỉ muốn đè em xuống, cởi phăng quần áo em ra và cho biết thế nào là không hứng. Một con đĩ như em cũng chỉ cần tiền và sợ mất thời gian khi chỉ uống nước với khách hàng sẽ không được lợi lộc gì.


- Em đừng lo, tiền anh vẫn trả cho em. Ngồi đây uống nước đã, em uống gì ?


- Chanh đá, không đường.


- Chua thế sao mà uống hả em ?


Tôi hỏi em nhưng vẫn bảo phục vụ làm đúng theo những gì em nói. Nhìn xung quanh, tôi mới để ý đến tên quán này là "Cỏ Dại" . Giống như người con gái ngồi trước mặt tôi. Em mỏng manh như những bông hoa dại nhưng cứ cố giương ra vẻ ương ngạnh của mình. Có ly nước trong tay, em cứ đùa với những viên đá sóng sánh long lanh mà khuấy khuấy. Cho viên đá vào miệng, em xuýt xoa..


- Lạnh thật !


- Em hâm à, đá không lạnh thì cái gì lạnh?


Trả lời tôi chỉ là tiếng leng keng của thành ly nước em đang uống và chiếc muỗng em đang cầm. Tôi khó chịu khi thái độ của em cứ như vậy...


- Em hỗn quá, sao lại làm nghề này ?


- Nghề gì anh ?


Haha, em lại còn giả ngây thơ không biết tôi đang nói về việc gì. Nhiều lúc tôi chỉ muốn vả cho em mấy bạt tai.


- Thì làm đĩ .


Buông chiếc muỗng, rời mắt khỏi ly nước, đôi mắt em đi tìm ánh mắt tôi với tất cả sự lạnh lùng và căm ghét mà em có được lúc ấy, em nhẹ nhàng ...


- Vì Tiền .


Thế là rõ, loại người như em cũng chỉ vì tiền mới làm nghề này thôi, kể cả gương mặt non choẹt đang ngồi trước mặt tôi cũng không ngoại lệ.


- Thế thì em nên học cách làm đĩ cho chuyên nghiệp đi. Cứ kiểu này thì không có khách đâu.


Buông xong câu nói ấy, bắt gặp ánh mắt em đau đớn, dù chỉ là trong phút chốc. Nhưng chắc là do tôi tưởng tượng mà thôi.


- Ừh, sẽ học để chuyên nghiệp hơn. Lúc ấy anh lại gọi em nhé.


Âm thanh tôi vừa nghe thấy, hòa với dòng nhạc dịu êm của quán nước này thật không hợp chút nào. Cái âm thanh từ đôi môi em phát ra. Lạnh lùng, và bất cần.


.........................................


Vì một thời gian dài bận rộn với công việc nên tôi không gặp em, và hình như tôi nhớ em. Tôi lại online để tìm em. Em nhắn tin nói đã xóa nick này và để lại số điện thoại cho tôi. Tôi gọi cho em, trả lời tôi là một giọng nói trong trẻo như đượm buồn của một cô gái nào đó.


- A lô, ai đó ạ ?


- Điện thoại này phải của .. chết thật, cô ấy không nói rõ tên mình.. xin lỗi, tôi nhầm số.


Tôi bối rối không biết phải nói sao. Mà em thật lạ, điện thoại làm ăn của mình mà không chịu giữ lấy.


- Anh à ? Em đây, anh muốn gặp em à ?


Giọng nói kia lập tức chuyển thành giọng nói của em. Tôi vẫn nghĩ em thật tài tình, có lẽ lúc nãy em đang chờ điện thoại của gã trai nào đó khác nên giả giọng dễ thương ấy. Song tôi không quan tâm, hôm nay tôi muốn gặp em, thõa mãn. Từ sau lần gặp em, dường như tôi chán tất cả những bông hoa khác, đó cũng là điều làm tôi cảm thấy khó chịu và lo lắng. Tôi không thể để em quyến rũ - không thể để một con đĩ như em quyến rũ.


- Mình ra ngoại ô chơi nhé em, ra vùng nào sông nước ấy.


- Anh muốn thay đổi không khí à, ok.


Em cười, lần đầu tiên tôi thấy em cười lại là nụ cười nhếch mép, khinh khi như thế này. Điều đó làm tôi không ưa, không ưa em * thõa mà còn ra vẻ.


- Em vẫn chẳng học được cách ngọt ngào sao ?


- Hì, có lẽ, em chẳng ưa việc này.


- Thế thì sao lại làm ?


- Tiền.


Vẫn câu trả lời ấy, nhưng lần này em khuyến mãi cho tôi thêm nụ cười. Nụ cười bất cần.


- Tiền, có thế thôi à, anh bao em nhé ?


Ngẩng đầu lên nhìn tôi, lại mỉm cười, em ngã giá..


- Bao thế nào, trả nhiêu tiền ?


- Đồ .. đồ..


- .. Đĩ . hahaha


Em thêm vào câu nói của tôi còn lấp lững và cười to. Nụ cười em làm tôi sợ. Nụ cười chứa đựng bao nhiêu sự ai oán, cay cú. Em thật lạ, chính em làm nghề này không ai ép buộc, vậy mà cứ làm ra vẻ cay cú về nó, chẳng khác gì em đang khinh khi chính bản thân mình. Tôi chưa từng gặp một cô điếm nào như em trước đây cả.


Chở em ra ngoại thành, ra với vùng sông nước yên tĩnh. Thật ra tôi ra đây, bởi vì tôi không muốn để người thân bắt gặp mình đi ăn vụng, và với một cô gái trẻ như em. Thấy động tác em hít hà tận hưởng không khí trong lành ở đây, thật đáng yêu vô cùng. Thuê một cái ghe nho nhỏ, tôi chèo ra giữa hồ.


- Em biết bơi không ?


- Không.


- Thế em sợ không ?


- Không.


Cho ghe dừng lại, tôi lại gần em. Trông em bình tĩnh lắm, gương mặt em nhìn tôi không chút cảm xúc nào cả, đôi mắt em nhìn ra sau gáy tôi, rồi bỗng mất hút trong xa xăm, mắt em khép lại.


Tiếng nước chãy, tiếng ghe bập bềnh, tiếng tôi thở, không có âm thanh nào từ nơi em.


..............................


Thời gian sau, tôi đi với em thường hơn. Đương nhiên là em không online, vì tôi đang bao em, trả tiền em hàng tuần dù đôi khi không làm gì em cả. Tôi làm việc, em giúp tôi. Tôi mệt mỏi, em thư giãn dùm tôi. Cứ thể trôi qua nữa năm, em bây giờ trông tràn trề sức sống, không phờ phạc như trước kia nữa. Nhưng ở em vẫn chỉ là những nụ cười nửa môi và ánh mắt xa lạ dành cho tôi. Mọi chuyện diễn ra thông thường cho đến này em đòi gặp con gái tôi...


- Anh, cho em gặp bé Lan nhé.


- Tại sao ? Để làm gì vậy em.


- Cho em gặp đi mà.


Giọng nói em bây giờ khác trước, lúc nũng nịu, lúc cương quyết, lúc lạnh lùng... chứ không như ngày xưa, em nói với tôi chỉ với sự giễu cợt bất cần.


Và em gặp Lan, con gái tôi.


Con bé nhìn em, ánh mắt dò xét, dường như tôi cảm thấy con bé 4 tuổi đang tìm hiểu xem người trước mặt nó là ai, là gì cũa ba. Mà đôi khi do tôi quá lo sợ Lan sẽ về mách mẹ nên ưởng tượng thấy thế.


Em nói giỡn, em cười đùa với Lan. Nhìn cả hai chỉ như hai chị em tung tăng nô đùa. Em còn nhỏ dại quá, ôi em tôi, sao em phải vì tiền mà bước chân vào con đường này, tôi không biết.


....


Mọi chuyện có lẽ sẽ luôn tốt đẹp nếu em không hỏi tôi câu hỏi mà bấy lâu nay tôi không muốn


nghe nhất.


- Anh sẽ li dị và lấy em chứ ?


- ...


- Anh biết em tốt hơn vợ anh mà ?


- ...


- Anh có yêu em không ?


- Có, nhưng mà...


- ... em là đĩ, và anh chỉ đang bao em ?


- ... k..h.ô..n..g. Không hẵn vậy...


Em quay mặt bước đi, trao cho tôi một ánh mắt đau thương, rồi em quay mặt bước đi. Vai em run bần bật, dường như em khóc...


- Em sẽ gọi cho anh sau...


Dáng em không vững, làm tôi chỉ muốn chạy theo, ôm lấy em, vỗ về, nhưng tôi không thể. Vì em rốt cuộc chỉ là một bông hoa dại tôi thưởng thức ven đường. Dù tôi yêu em, dù tôi say mê em, thì phía trước vẫn có một gia đình chờ tôi về. Giọt nước mắt hôi hổi chực rơi ra, nuốt vào. Tôi xót xa cho thân phận em bạc kiếp.


...............................


- A lô, anh đến đón em. Nhà trọ ngày đầu tiên anh đi với em ấy.


Một ngày mưa, em đang ở nhà trọ nơi tôi đưa em đến lần đầu. Lòng tôi cay cú. Em quả thực là ngựa quen đường cũ, khi không có tôi thì vội vã đi tìm những gã đàn ông khác.


- Sao em phải làm vậy ?


Nhìn những vết hằn trên tay em, nhìn những giọt nước còn đọng trên gò má em, nhìn môi em mỉm cười yêu đuối, nhìn ánh mắt xa xăm em chào tôi... làm tôi thương em quá, giá mà tôi có thể bảo bọc em cả cuộc đời...


- Anh chở em ra biển nhé anh.


- Giờ này à? Trưa rồi.


- Đi mà anh, em xin anh.


Từng hơi thở em yếu đuối phát ra. Làm trái tim tôi chùn xuống. Biển cũng không xa lắm. Lần này tôi sẽ bắt em bỏ cái thế giới ấy, nhất định tôi phải đưa em trở về....


...........................................


Tôi và em ra biển. Em dường như sắp gục ngã mất, chặng đường không xa. Nhưng vì em đã mệt mỏi từ trước nên tôi thấy em như mền nhũn trong từng bước chân. Cái vẻ cứng cáp em tạo ra ngày thường cũng biến mất. Gió to quá. Tôi tưởng chừng như gió có thể sẽ bất cứ lúc nào thổi bay em. Trước không gian bao la, em đứng đấy, nhỏ bé và yếu đuối. Em khóc, lần đầu tiên em khóc nức nở, lần đầu tiên tôi thấy cơ mặt em thay đổi khi khóc, lần đầu tiên tôi nghe từng tiếng nấc em vang lên.


Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực đến thế. Không thể chạy vào ôm lấy em. Tôi chỉ biết đứng đấy. Im lặng. Tôi cảm thấy nếu tôi lại gần em, khoảnh khắc ấy sẽ lại biến mất và thay vào đấy là bộ mặt hằng ngày của em.


- Chở em tới khúc kia nhé a.


Em nín khóc và bảo tôi chở đi chổ khác. Giọng nói em xa lạ quá. Cô gái này thật lạ, dường như bên trong cái vóc dáng nhỏ bé kia là cả một rừng hỗn độn cảm xúc.


- Chỗ này vắng vẻ quá, sao em biết nó ?


- Vì em đến đây rồi.


- ...


- Chết, em để quên đồ. Anh quay lại chỗ củ lấy giùm em nhé. Em chờ anh ở đây.


Dường như em đang muốn trã đủa bằng cách hành hạ tôi chạy tới chạy lui. Nhưng không sao. Tôi chìu em.


- Em yêu anh.


- Anh cũng yêu em mà.


Em ôm tôi bằng tất cả sức lực em có được. Ánh mắt em nhìn tôi lưu luyến, dịu dàng, nụ cười em hiền hòa. Em lạ thật. Tôi không thể nào hiểu được em đang nghĩ gì.


Xoay lưng lấy xe chạy đi, bỗng dưng tôi cảm giác rồi em sẽ không còn bên tôi nữa một ngày không xa. Mắt em lại xa xăm, khẽ khép.


.................................................. .......................


" Anh, đây là tất cả số tiền anh đã bao em, trả cho em khi em ngủ với anh. Thế thì em không còn là đĩ nữa anh nhé.

Ngày hôm nay em đã tập làm đĩ - Nhưng cảm giác khó chịu lắm anh à. Đúng là em không hợp với nghề này. Hoàn toàn không ưa nó.


Em không là đĩ, vì em yêu anh. Em đã ngủ với anh, nhưng không phải thân phận gái bao mà anh nghĩ. Em không phải loài hoa đêm anh thưởng thức.


Em không muốn là đĩ, nên em ra đi để cuốn trôi cái thân phận ấy em đang mang.


Nơi bắt đầu, sẽ là điểm dừng. Ngày xưa ở đây, đời cay độc cướp đi của em đời con gái, tiếng cười. Ngày hôm nay ở đây, em ích kỉ cướp đi cuộc đời mình.


Anh à, xin lỗi, nhưng em không phải một con đĩ ! "


...
" Nhớ, nhớ người con gái, và đôi mắt thu cả hồn tôi ...


Nhớ, nhớ về đôi môi, một đôi môi hồng tươi trong nắng ...


Nhớ, nhớ từng nụ cười, từng nụ cười say đắm tim tôi ...


Và tim tôi, con ghi sâu mãi hình bóng ấy...
......


Tôi đi tìm... tìm em nơi đâu ??? "


.......

Em xin lỗi, em yêu anh, mãi mãi

Anh rất yêu cô, phải anh yêu cô. Cô khóc, khi cơn gió lạnh bất chợt ùa đến, hóa những giọt nước mắt thành lạnh buốt, cô mới nhận ra là cô còn nước mắt để khóc.


***


Anh là một người đàn ông tốt, về mọi mặt. Khi yêu anh, ai cũng bảo cô tốt số, yêu được người tốt như vậy. Cao ráo, đẹp trai, tâm lí, có chí tiến thủ. Cô và anh yêu nhau khi trong tay cả hai chẳng có cái gì. Mỗi lần được ở bên nhau, anh thường ôm cô vào lòng, chỉ vào những ngôi nhà cao cao đằng xa và bảo: bây giờ, anh chưa cho em được sống ở đó, nhưng em yên tâm, anh hứa, đến khi lấy nhau, nhất định em phải là bà chủ của một trong số những ngôi nhà kia"


Anh hứa, và anh nỗ lực vì lời hứa của anh.


Cô và anh dọn về sống chung ở một căn phòng hẹp. Tuy cuộc sống có vất vẻ nhưng tràn đầy niềm vui, anh luôn nhường nhịn, yêu thương cô. Và cô yêu cái hạnh phúc nhỏ nhoi ấy.


Cô và anh chăm chỉ làm việc và tích góp, chuẩn bị cho cuộc sống sau này. 2 năm bon chen ở đất Sài Gòn này, anh và cô đều có một công việc ổn định. Số tiền góp được cô đều để ngân hàng. Cô tin, nếu chăm chỉ, thì chẳng bao lâu nữa, cô và anh sẽ có ngôi nhà cho riêng mình.


Cô có thai, siêu âm đã 7 tuần tuổi. Việc này ngoài dự liệu của cô. Cô và anh không ai nói với ai, nhưng đều hiểu, không nên có con bây giờ nên mỗi lần ở bên nhau, bọn cô đều rất cẩn thận. Cô lo lắng lắm, mấy lần định nói với anh, nhưng cô sợ, không biết với tình hình hiện tại thì sẽ thế nào. Kinh tế vẫn chưa ổn định, cưới xin sẽ tốn bao nhiêu tiền, ấy chưa kể còn phải lo cho con nữa. Cô lục tìm cuốn sổ tiết kiệm trong hộc tủ, rõ ràng là nó ở đây...


- Anh ơi, sổ tiết kiệm bọn mình em để ở đây mà giờ sao không thấy..


- Em tìm làm gì vậy?


- Em tìm thôi, ở đâu vậy anh?


Cô đọc được lo lắng trong mắt anh. Anh ngập ngừng một lát rồi nói:


- Em này, bố mẹ giờ ở quê, làm lụng vất vả. Anh lại là con trai duy nhất....


- Thế nên anh gửi tiền về cho bố mẹ?


- ...


Cô không biết nói gì cho anh hiểu. Tự nhiên cô thấy nghèn nghẹn ở cổ.


- Anh gửi có nhiều không?


- Anh Phương đang chuẩn bị mua đất, bố mẹ...


Cô giật mình, bật dậy:


- Anh Phương? Anh ấy từ trước tới giờ phá bao nhiêu rồi? Bố mẹ lo cho anh ấy? Vậy còn anh thì sao? Còn em thì sao? Em từ hồi đi làm, chỉ dám gửi về biếu bố mẹ một ít, em cũng xót xa lắm chứ. Nhưng vì nghĩ hiện tại phải cố gắng để gây dựng... Vậy mà anh bao nhiêu tiền tích góp đều gửi hết...


- Nhưng anh ấy sắp cưới vợ...


- Vậy anh không sắp cưới em?


- Tất nhiên là anh sẽ cưới em, nhưng giờ anh ấy khó khăn hơn... với lại anh có thể cố gắng hơn 1 chút...


Cô khóc, vì ấm ức, vì lo lắng.


- Anh không yêu em nữa rồi phải không? Thời gian qua em đâu có chơi, cũng vắt kiệt sức để làm, tại sao anh lại không hỏi ý kiến em... mà đã...


- Anh xin lỗi...


- Anh nói với bố mẹ anh đi, dù có thế nào, em cũng sẽ không đồng ý...


Anh biết có nói gì trong lúc này cũng vô ích, anh đã sai, và cô đang giận. Anh lầm lũi thay quần áo, bỏ ra ngoài trong đêm.


Cô thấy tất cả như đổ sụp trong chốc lát. Anh với cô phải làm sao, con của cô phải làm sao. Cô biết tính anh như vậy, anh hiền, lo lắng cho tất cả. Nhưng thật sự làm như thế này là quá đáng quá rồi. Anh không sợ cô biết? Hay vì sợ cô không đồng ý anh mới giấu cô?


Tối hôm sau anh về sớm, dọn sẵn cơm chờ cô.


Có lẽ khi có thai, con người trở nên cáu bẳn. Nhìn thấy mâm cơm, cơn giận của cô lại tuôn trào, uất nghẹn. Phần vì lo lắng, phần vì bất công, phần vì không biết tương lai sẽ như thế nào.


Cô cũng không biết cô đã nói cái gì, chỉ biết sau một hồi im lặng, anh gào lên:


- Tại sao cô suốt ngày chỉ tiền, tiền? Tiền quan trọng với cô đến thế hay sao? Anh thật không ngờ cô lại coi trọng nó đến như vậy. Không ngờ cô lại là người như thế


- Tôi là người như thế nào? Anh lại định đi đâu?


- Đi kiếm tiền.


Anh nói thế, rồi đi. Cô ngồi khóc rấm rức, rồi cũng bỏ ra ngoài trong đêm ấy...


***


Sài Gòn về đêm đẹp, nhưng đối với cô, nó hào nhoáng quá. Nửa đêm, xe cộ vẫn nườm nượp, nhưng đôi tình nhân vẫn đang tận hưởng ngọt ngào khi ở bên nhau, bên cái xa hoa của đô thị. Cô cười, mình cũng đã từng như thế.


- My, là em phải không?


Nghe tiếng gọi, cô bất giác quay lại.


- À, anh Khương...


Khương là mối tình đầu của cô. Yêu nhau từ hồi đại học, nhưng cô không thể chấp nhận được tính đào hoa của Khương nên cô chủ động chia tay. Cô bảo Khương:


- Có lẽ mình kêt thúc sớm thì còn có thể để trong nhau những kỉ niệm đẹp. Bọn mình sẽ mãi là bạn tốt của nhau, Khương ạ...


Mặc cho Khương níu kéo, cô cũng chỉ đành gạt nước mắt, quyết tâm rời xa Khương.


Phải 3 năm rồi, cô không gặp Khương. Sau khi chia tay, Khương sang Úc du học, cô cũng thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm, nhưng Khương cũng chỉ trả lời qua quýt, hoặc không.


- Gặp em ở đây bất ngờ quá. Em đi đâu vậy.


- À, anh mới về nước à? Cô lau vội dòng nước mắt ban nãy...


- Em không biết à, anh được 3 tháng rồi... Em sao vậy, có chuyện gì với em và Thành à?


...


- Em vẫn luôn như vậy, có chuyện gì đều hay giữ trong lòng. Đây là điều anh ghét nhất ở em. Nào đi, anh dẫn em tới một nơi... Vẫn còn sớm mà, em ngại gì? Đâu phải dễ dàng gì mà 3 năm rồi lại tự dưng bắt gặp nhau ở đây. Bây giờ chúng ta là bạn bè đúng không? Em không nể tình anh thì nể tình bạn bè chứ... Chỉ là muốn cho em xem cái này thôi... Ừm, 10 giờ anh sẽ đưa em về...


Cô ngập ngừng, lên sau xe Khương. Cô và Khương tới Hầm Thủ Thiêm. Cô biết rất rõ nơi này, đây là nơi ngày xưa Khương hay đưa cô tới. Lúc yêu anh, cô tuyệt nhiên chưa bao giờ cùng anh tới đây. Đúng vậy, nhưng gì là kỉ niệm, hãy mãi giữ là kỉ niệm.


Lúc này ở đây rất đông người, cô bất giác nhớ lại quãng thời gian sinh viên. Vô tư, không bao giờ phải lo lắng vì bất cứ điều gì, và chợt nhớ lại khoảng thời gian bên Khương. Cô lắc đầu, cố xua đi kí ức ấy, cố cất miền kí ức đẹp ấy trong lòng. Bây giờ cô là của anh...


Khương thả cô ở đó, rồi đi đâu một lúc, khi về, gương mặt Khương lấm tấm mồ hôi, tay bê một bọc đồ.


- Nào, thấy giống ngày xưa không hả?


Cô phì cười rồi giúp anh bày biện. Anh mua nhiều thứ, một ít đồ ăn vặt và 2 chai rượu.


- Anh mua rượu làm gì vậy. Ngồi chơi một lúc rồi về...


- Anh biết em đang gặp chuyện gì buồn mà, mà lúc buồn thì chỉ có cái này là nhất...


Cô không biết cô đã uống bao nhiêu. Chi biết đầu cô như búa bổ. Trong đầu cô, hình ảnh của anh, của con, của gia đình cô cứ lần lượt hiện lên. Cuộc sống sẽ ra sao? Anh đang ở đâu? Cô xin lỗi, hãy về bên cô, rồi cả 2 cũng cố gắng như trước, được không anh? Bây giờ cô và anh đã có con rồi, chúng ta đã có gia đình rồi...


Cô ôm anh vào lòng, rồi thiếp đi, cô biết, chỉ cần có anh,cô sẽ vượt qua được tất cả.


***


Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trong khách sạn. Bên cô, không phải là anh, mà là Khương.


Cô giật mình, sợ hãi. Trời ơi, cô đã làm gì. Cô đã phản bội anh, để đến với Khương, trong khi trong người cô đang mang dòng máu của anh như vậy? Cô run rẩy, ôm lấy tấm thân mình. Cô phải làm sao?


Khương cũng đã dậy, nhìn thấy cô, Khương cũng hốt hoảng không kém:


- My, anh xin lỗi, anh say quá... có lẽ...


- Trời ơi, tôi đã làm gì thế này.


Cô và Khương vội vã mặc quần áo, cô run rẩy muốn chạy thật nhanh khỏi nơi đây... Chút rượu hôm qua làm toàn thân cô nặng nề, choáng váng, Khương đưa tay ra đỡ lấy cô


- Đừng động vào tôi, xin anh...


Cô khóc, cô thấy bản thân thật nhơ nhuốc, phản bội người mình yêu nhất, để đến với mối tình đầu. Liệu anh có tha thứ cho cô? Liệu đứa con trong bụng có tha thứ cho cô


- Em yên tâm, chuyện này sẽ là bí mật của anh và em. Thành sẽ không biết được. Anh xin lỗi...


- Em làm sao tha thứ cho chính bản thân mình?...


Cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Khương rồi chạy ra khỏi khách sạn. Đúng, cô phải giữ cái bí mật dơ bẩn này đến suốt đời. Cô phải giữ lấy hạnh phúc của cô. Nếu mất anh, cô sẽ thế nào, con của cô sẽ thế nào?


Nhưng không...


Một bóng hình quen thuộc...


Anh đã đứng trước khách sạn từ bao giờ.


***


Nhìn thấy anh, cô thấy toàn thân rụng rời,


Tất cả đều như sụp đổ trước mắt cô.


Anh nhìn cô:


- Nhận được tin nhắn của Hải, bảo nhìn thấy một người giống em đi vào đây, anh bảo là chắc Hải nhìn nhầm thôi... Nhưng điện thoại em để ở nhà, không biết em đi đâu. Anh chỉ đến đến để...


- Em...


- Anh đang kiềm chế hết sức, đừng nói gì nữa cả..


Rồi anh ngước mắt nhìn Khương vừa đi ra khỏi:


- Là mối tình đầu của em phải không?


***


Suốt quãng đường từ đó về nhà, anh không nói thêm một lời. Cô cũng không dám mở miệng, chỉ dám để những giọt nước mắt tội lỗi lăn rơi.


Anh không ăn uống gì cả ngày hôm ấy. Chỉ lầm lũi ngồi một góc. Cô cũng lặng lẽ, không khí nặng nề bao trùm hết căn phòng...


Đến cuối ngày, anh cất giọng:


- Bọn mình chia tay đi, số tiền chúng mình tích góp, anh sẽ đưa lại em...


Cô sợ điều này xảy tới, cô sợ anh sẽ nói như thế. Cô khóc, nài xin anh:


- Em xin lỗi, tất cả là do em. Em không cần tiền, em chỉ cần anh mà thôi.


- Anh không thể chấp nhận được chuyện này..


- Em đã có thai, bọn mình đã có con, anh đừng bỏ em được không...


Cô chỉ còn duy nhất điều này để níu giữ anh. Biết là vô liêm sỉ khi lấy máu mủ ra để níu giữ hạnh phúc bị cô hủy hoại, nhưng sao được, cô không thể mất anh...


Anh nghe thấy vậy, cả người anh run lên, anh cười, nhưng hai hàng nước mắt đã kìm nén bao lâu của anh tuôn rơi:


- Sao trong tình huống này cô lại nói vậy với anh? Con ư? cô biết cô có con, vậy sao cô còn ngủ với thằng khác?


- Anh mắng chửi em thế nào cũng được, nhưng xin anh...


- Và chắc gì đứa con này là của tôi?


***


Cô không biết cô đã khóc bao nhiêu. Anh đã bỏ đi ngay sau đó. Cô gọi điện, nhắn tin nhưng anh không trả lời...


Cô rất yêu anh, phải cô yêu anh... Cô khóc, khi cơn gió lạnh bất chợt ùa vào, hóa những giọt nước mắt thành lạnh buốt, cô mới nhận ra là cô còn nước mắt để khóc.


Cô đã suy nghĩ rất nhiều, tự nhiên, cô thất tất cả đều như hư không. Cô lục lại tất cả ảnh của anh và cô, lục lại miền kí ức đẹp ấy. Tất cả quay lại trong cô, rõ nét... Anh cho cô rất nhiều, cho cô biết đâu là tình yêu đích thực, cho cô niềm vui, hạnh phúc. Cô yêu anh, nhưng cô phải trả giá cho nhưng gì cô gây ra. Cô phải chịu trách nhiệm với tất cả. Sao cô có thể nài xin anh thêm nữa. Nếu cô là anh, cô liệu có thể bình tĩnh? Cô sai, đúng vậy, cô sai, cô phải trả giá. Chỉ có thế anh mới dứt ra khỏi cô được... Và cô biết cô phải làm gì.


" Em biết chẳng thể nói lời xin lỗi. Em yêu anh...


Em có thể gặp anh một lần được không?


Lần cuối..."


Cô nuốt nước mắt, ấn nút send...


Cô thấy đau... À, cái đau đớn này, làm sao so sánh được với nỗi đau mà cô đem lại cho anh và đứa con trong bụng. Cô cười, chua xót, thương anh, thương con.


" Mẹ xin lỗi, mẹ không thể cho con cuộc sống..."


Cô thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Cô nhìn thấy anh, cảm nhận vòng tay rắn chắc của anh đang ôm cô...


Cô dùng chút sức lực còn sót lại nắm chặt tay anh:


- Em xin lỗi, em yêu anh, mãi mãi...