Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Đám tang đẫm nước mắt của 3 CSGT tử nạn do tại nạn giao thông


Trưa 4/5, con đường đê nối QL32 về làng Đồng Phú, dài chừng 2 km nườm nượp xe ra vào, đem theo nhiều vòng hoa và đồ phúng viếng đại úy CSGT Nguyễn Duy Hùng.

“Con trai tôi là CSGT”

Đó là lời bà Lộc (mẹ đại úy CSGT Hà Nội Nguyễn Duy Hùng) vẫn nói với người làng Đồng Phú (xã Dương Liễu, huyện Hoài Đức, Hà Nội) mỗi khi con trai và con dâu (cùng công tác trong ngành Công an) được đơn vị khen ngợi… Con trai bà chưa đủ 30 tuổi đã là đại úy CSGT, Đội phó Đội Tham mưu, Phòng CSGT Hà Nội (PC67).

Trưa 4/5, trời nắng như đổ lửa, con đường đê nối QL32 về làng Đồng Phú, dài chừng 2 km, nườm nượp phương tiện ra vào, đem theo nhiều vòng hoa và đồ phúng viếng.

Khu vực đầu con ngõ dẫn vào nhà đại úy Hùng vốn là nơi họp chợ. Hay tin anh Hùng mất, mọi người đã tự nguyện nghỉ bán, dọn sạch sạp hàng lấy chỗ tổ chức tang lễ. “Đó là một cách chia sẻ với gia đình anh Hùng. Sáng nay, người đến viếng rất đông. Cậu ấy còn quá trẻ, nhiều thứ còn ở phía trước…”, ông Nguyễn Phi Phong - Trưởng thôn Đồng Phú than thở.




Hiện trường vụ tai nạn ngày 3/5.


Con ngõ nhỏ từ đầu thôn dẫn vào tang gia tràn ngập màu áo xanh, áo vàng của các chiến sĩ công an. Họ là đồng đội của anh Hùng. Họ có mặt ở đây từ lúc linh cữu anh được đưa về gia đình. “Anh Hùng ra đi đột ngột quá”, một nữ chiến sĩ công an ngồi bên linh cữu nói trong tiếng nấc.

Trong ngôi nhà nghi ngút khói hương, mọi người bảo từ khi nhận được tin dữ về con trai, người mẹ đã khóc suốt từ lúc đó cho đến tận bây giờ.

Bà Phi Thị Hảo, bác họ của đại úy Hùng cho biết, Hùng là con út trong gia đình có 3 anh em. Bố mẹ đều làm nông nghiệp, điều kiện kinh tế gia đình không dư giả, nhưng Hùng học hành chăm chỉ, có bằng cấp. Anh Hùng kết hôn cách đây 4 năm, vợ đã sinh được bé gái, nay đã được 3 tuổi. “Cuối năm nay vợ Hùng sẽ hoàn thành chương trình cao học của Học viện Cảnh sát nhân dân. Vợ chồng nó dự tính sau đó sinh thêm một cháu nữa. Tai họa ập đến, không biết hai mẹ con nó có đủ sức để vượt qua nỗi đau lớn thế này không?”, bà Hảo buồn bã nói.

Điều tra nguyên do tai nạn

Đại tá Đào Vịnh Thắng (Trưởng phòng PC67 - CA TP Hà Nội) cho biết, vụ tai nạn xảy ra khoảng 13h ngày 3/5, trên cao tốc Ninh Bình - Cầu Giẽ. Vào thời điểm trên, ô tô mang BKS 29A - 002.85 của Đội CSGT dẫn đoàn chở 5 cán bộ, chiến sĩ đi khảo đường dẫn đoàn phục vụ đại biểu về dự Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc (diễn ra từ ngày 8 - 10/5 tại Khu du lịch văn hóa tâm linh Bái Đính, Ninh Bình) đang trên đường từ Ninh Bình về Hà Nội, khi đi đến Km227 cao tốc Ninh Bình - Cầu Giẽ (đoạn qua địa bàn huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam) thì va chạm với ô tô tải chở đất đá đi cùng chiều.

Vụ tai nạn khiến phần đầu ô tô cảnh sát bị bật tung, phần kính xe phía trước vỡ vụn, 3 cán bộ, chiến sĩ CSGT gồm đại úy Nguyễn Duy Hùng (SN 1984); thượng úy Nguyễn Hiếu Ngọc (SN 1985) và trung úy Hoàng Trí Tài (SN 1985) tử vong. Hai người còn lại là trung úy Lê Minh Tuấn (SN 1983) và trung úy Hà Quang Hưng (SN 1984) bị thương nặng, hiện đang cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội).

Sau khi vụ tai nạn xảy ra, đích thân đại tá Đào Vịnh Thắng đã chỉ đạo Đội CSGT số 8, Đội khám nghiệm đến hiện trường, phối hợp Công an tỉnh Hà Nam và Viện KSND tỉnh Hà Nam điều tra nguyên do vụ tai nạn.

“Vụ tai nạn trên vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra. nguyên do tai nạn sẽ được thông báo chính thức khi có kết luận cuối cùng. Mọi thông tin bên lề về nguyên do vụ tai nạn, nếu không phải do cơ quan có chức năng phát ngôn đều không đáng tin cậy”, đại tá Đào Vịnh Thắng cho biết.


Theo Báo Giao Thông Vận Tải

Đám tang đẫm nước mắt của 3 CSGT tử nạn do tại nạn giao thông


Trưa 4/5, con đường đê nối QL32 về làng Đồng Phú, dài chừng 2 km nườm nượp xe ra vào, đem theo nhiều vòng hoa và đồ phúng viếng đại úy CSGT Nguyễn Duy Hùng.

“Con trai tôi là CSGT”

Đó là lời bà Lộc (mẹ đại úy CSGT Hà Nội Nguyễn Duy Hùng) vẫn nói với người làng Đồng Phú (xã Dương Liễu, huyện Hoài Đức, Hà Nội) mỗi khi con trai và con dâu (cùng công tác trong ngành Công an) được đơn vị khen ngợi… Con trai bà chưa đủ 30 tuổi đã là đại úy CSGT, Đội phó Đội Tham mưu, Phòng CSGT Hà Nội (PC67).

Trưa 4/5, trời nắng như đổ lửa, con đường đê nối QL32 về làng Đồng Phú, dài chừng 2 km, nườm nượp phương tiện ra vào, đem theo nhiều vòng hoa và đồ phúng viếng.

Khu vực đầu con ngõ dẫn vào nhà đại úy Hùng vốn là nơi họp chợ. Hay tin anh Hùng mất, mọi người đã tự nguyện nghỉ bán, dọn sạch sạp hàng lấy chỗ tổ chức tang lễ. “Đó là một cách chia sẻ với gia đình anh Hùng. Sáng nay, người đến viếng rất đông. Cậu ấy còn quá trẻ, nhiều thứ còn ở phía trước…”, ông Nguyễn Phi Phong - Trưởng thôn Đồng Phú than thở.




Hiện trường vụ tai nạn ngày 3/5.


Con ngõ nhỏ từ đầu thôn dẫn vào tang gia tràn ngập màu áo xanh, áo vàng của các chiến sĩ công an. Họ là đồng đội của anh Hùng. Họ có mặt ở đây từ lúc linh cữu anh được đưa về gia đình. “Anh Hùng ra đi đột ngột quá”, một nữ chiến sĩ công an ngồi bên linh cữu nói trong tiếng nấc.

Trong ngôi nhà nghi ngút khói hương, mọi người bảo từ khi nhận được tin dữ về con trai, người mẹ đã khóc suốt từ lúc đó cho đến tận bây giờ.

Bà Phi Thị Hảo, bác họ của đại úy Hùng cho biết, Hùng là con út trong gia đình có 3 anh em. Bố mẹ đều làm nông nghiệp, điều kiện kinh tế gia đình không dư giả, nhưng Hùng học hành chăm chỉ, có bằng cấp. Anh Hùng kết hôn cách đây 4 năm, vợ đã sinh được bé gái, nay đã được 3 tuổi. “Cuối năm nay vợ Hùng sẽ hoàn thành chương trình cao học của Học viện Cảnh sát nhân dân. Vợ chồng nó dự tính sau đó sinh thêm một cháu nữa. Tai họa ập đến, không biết hai mẹ con nó có đủ sức để vượt qua nỗi đau lớn thế này không?”, bà Hảo buồn bã nói.

Điều tra nguyên nhân tai nạn

Đại tá Đào Vịnh Thắng (Trưởng phòng PC67 - CA TP Hà Nội) cho biết, vụ tai nạn xảy ra khoảng 13h ngày 3/5, trên cao tốc Ninh Bình - Cầu Giẽ. Vào thời khắc trên, ô tô mang BKS 29A - 002.85 của Đội CSGT dẫn đoàn chở 5 cán bộ, chiến sĩ đi khảo đường dẫn đoàn phục vụ đại biểu về dự Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc (diễn ra từ ngày 8 - 10/5 tại Khu du lịch văn hóa tâm linh Bái Đính, Ninh Bình) đang trên đường từ Ninh Bình về Hà Nội, khi đi đến Km227 cao tốc Ninh Bình - Cầu Giẽ (đoạn qua địa bàn huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam) thì va chạm với ô tô tải chở đất đá đi cùng chiều.

Vụ tai nạn khiến phần đầu ô tô cảnh sát bị bật tung, phần kính xe phía trước vỡ vụn, 3 cán bộ, chiến sĩ CSGT gồm đại úy Nguyễn Duy Hùng (SN 1984); thượng úy Nguyễn Hiếu Ngọc (SN 1985) và trung úy Hoàng Trí Tài (SN 1985) tử vong. Hai người còn lại là trung úy Lê Minh Tuấn (SN 1983) và trung úy Hà Quang Hưng (SN 1984) bị thương nặng, hiện đang cấp cứu tại Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội).

Sau khi vụ tai nạn xảy ra, đích thân đại tá Đào Vịnh Thắng đã chỉ đạo Đội CSGT số 8, Đội khám nghiệm đến hiện trường, phối hợp Công an tỉnh Hà Nam và Viện KSND tỉnh Hà Nam điều tra nguyên nhân vụ tai nạn.

“Vụ tai nạn trên vẫn đang được các cơ quan chức năng điều tra. Nguyên nhân tai nạn sẽ được thông báo chính thức khi có kết luận cuối cùng. Mọi thông tin bên lề về nguyên nhân vụ tai nạn, nếu không phải do cơ quan có chức năng phát ngôn đều không đáng tin cậy”, đại tá Đào Vịnh Thắng cho biết.


Theo Báo Giao Thông Vận Tải

Ngắm nhìn toàn cảnh trận địa Điện Biên Phủ từ trên cao


Những địa danh lịch sử như cứ địa đồi A1, cầu Mường Thanh, hầm De Castries, đài Chiến thắng của thành phố Điện Biên Phủ hiện ra hùng vĩ qua góc máy của chiếc camera bay.




Điện Biên Phủ vốn được gọi là Mường Thanh, từ chữ Mường Then theo tiếng dân tộc Thái nghĩa là "Xứ Trời". Điện Biên Phủ trở thành thành phố từ tháng 10/2003 và là đô thị loại 3 thuộc tỉnh Điện Biên. Thành phố có diện tích hơn 60 km², gồm 7 phường và 2 xã. Nhắc đến địa danh này không ai có thể quên chiến thắng hào hùng 60 năm trước của quân và dân Việt Nam trước trận địa được cho là "bất khả xâm phạm" của thực dân Pháp.


Tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ được đặt trên đồi D1 ở vị trí trung tâm thành phố đồng thời cũng là trung tâm khu di tích. Cao khoảng 50 m so với cánh đồng Mường Thanh, đây là địa điểm mà cả thành phố đều có thể nhìn thấy.


Tượng đài khánh thành vào ngày 30/4/2004 nhân dịp kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Với chiều cao 12,6 m, bệ tượng cao 3,6 m, nặng 220 tấn, quần thể tượng đài chiến thắng gồm 3 chiến sĩ bộ đội đứng quay lưng vào nhau, nâng một em bé Thái, trên cùng là lá cờ quyết chiến quyết thắng.




Đồi A1 nằm ở phường Mường Thanh, là cứ điểm quan trọng bậc nhất trong tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp. Đồi nằm dài theo hướng Tây Bắc – Đông Nam, bao gồm 2 đỉnh: Tây Bắc cao hơn 490 m, Đông Nam cao hơn 493 m. A1 là ký hiệu mà quân đội Việt Nam đặt cho quả đồi. Sáng 7/5/1954, quân đội Việt Nam đã chiếm được vị trí quan trọng này.


Hố bộc phá trên đồi A1 (ngay sườn đồi) được tạo thành do nổ 960 kg thuốc nổ lúc 20h30 ngày 6/5/1954. Tiếng nổ là hiệu lệnh tổng công kích đợt cuối cùng của chiến dịch Điện Biên Phủ. Riêng vụ nổ đã tiêu diệt một đại đội địch. Ngay sau đó Trung đoàn 174 tiến công đánh chiếm tất cứ điểm A1 lúc 4h30 ngày 7/5/1954.


Nghĩa trang liệt sĩ A1, được xây dựng năm 1958. Nơi đây có 644 ngôi mộ là những chiến sĩ hy sinh trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Hầu hết đều không gắn tên, chỉ có 4 ngôi mộ ghi danh các anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Trần Can.


Cầu Mường Thanh. 14h ngày 7/5/1954, Đại đội 360, Đại đoàn 312 tiến công vượt cầu Mường Thanh, tiêu diệt ổ trọng liên 4 nòng của địch, đánh thẳng vào sở chỉ huy tập đoàn cứ điểm.


Sau 60 năm tồn tại, cây cầu được tu sửa nhiều lần, tuy nhiên vẫn giữ khá nguyên bản kết cấu trước đây. Người dân hiện vẫn qua lại hàng ngày trên cây cầu lịch sử.


Sở chỉ huy Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ (hầm De Castries) đã bị tổ xung kích do Đại đội trưởng Tạ Quốc Luật, Đại đội 360, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 tiến vào bắt sống tướng De Castries cùng toàn thể Bộ tham mưu vào lúc 17h30 ngày 7/5/1954.


Sân bay Điện Biên Phủ (Mường Thanh) nay thuộc phường Thanh Bình. Đây vốn là sân bay dã chiến hồi 1954 – cứ điểm 206 năm xưa, một căn cứ tiếp vận quan trọng của địch và cũng là sân bay trung tâm của tập đoàn cứ điểm. Ngày nay, sân bay được cải tạo, nâng cấp thành cảng hàng không dân dụng của thành phố. Mỗi ngày, có từ 2 đến 4 chuyến lên xuống bằng máy bay ATR72 giữa Hà Nội và Điện Biên.


Tỉnh Điện Biên cũng xây mới Bảo tàng có quy mô lớn, có thể trưng bày hàng nghìn hiện vật lớn nhỏ, kể cả xác máy bay, đại pháo 105 mm. Công trình khánh thành giai đoạn đầu để kịp trưng bày phục vụ dịp Lễ kỷ niệm 60 năm chiến thắng vào ngày 5/5/2014, dự kiến hoàn thiện vào năm 2016.


Đoạn đường 7/5 đã đổi tên thành đường Võ Nguyên Giáp có chiều dài gần 7 km, từ cầu Huổi Phạ đến hết cầu bêtông ranh giới thành phố với huyện Điện Biên. Đây là tuyến đường thuộc Quốc lộ 279 huyết mạch, thông thương với cửa khẩu Quốc tế Tây Trang nối với Lào.


Đường Võ Nguyên Giáp xuyên suốt trục chính của thành phố và đi qua nhiều điểm di tích thuộc quần thể di tích như: Trung tâm đề kháng Him Lam, Tượng đài Chiến thắng Điện Biên Phủ, điểm di tích Đồi A1, Nghĩa trang liệt sĩ A1, Bảo tàng Chiến thắng...

Theo Zing

Ngắm nhìn toàn cảnh trận địa Điện Biên Phủ từ trên cao


Những địa danh lịch sử như cứ địa đồi A1, cầu Mường Thanh, hầm De Castries, đài Chiến thắng của thành phố Điện Biên Phủ hiện ra hùng vĩ qua góc máy của chiếc camera bay.




Điện Biên Phủ vốn được gọi là Mường Thanh, từ chữ Mường Then theo tiếng dân tộc Thái nghĩa là "Xứ Trời". Điện Biên Phủ trở thành thành phố từ tháng 10/2003 và là đô thị loại 3 thuộc tỉnh Điện Biên. Thành phố có diện tích hơn 60 km², gồm 7 phường và 2 xã. Nhắc đến địa danh này không ai có thể quên chiến thắng hào hùng 60 năm trước của quân và dân Việt Nam trước trận địa được cho là "bất khả xâm phạm" của thực dân Pháp.


Tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ được đặt trên đồi D1 ở vị trí trung tâm thành phố đồng thời cũng là trung tâm khu di tích. Cao khoảng 50 m so với cánh đồng Mường Thanh, đây là địa điểm mà cả thành phố đều có thể nhìn thấy.


Tượng đài khánh thành vào ngày 30/4/2004 nhân dịp kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Với chiều cao 12,6 m, bệ tượng cao 3,6 m, nặng 220 tấn, quần thể tượng đài chiến thắng gồm 3 chiến sĩ bộ đội đứng quay lưng vào nhau, nâng một em bé Thái, trên cùng là lá cờ quyết chiến quyết thắng.




Đồi A1 nằm ở phường Mường Thanh, là cứ điểm quan trọng bậc nhất trong tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp. Đồi nằm dài theo hướng Tây Bắc – Đông Nam, bao gồm 2 đỉnh: Tây Bắc cao hơn 490 m, Đông Nam cao hơn 493 m. A1 là ký hiệu mà quân đội Việt Nam đặt cho quả đồi. Sáng 7/5/1954, quân đội Việt Nam đã chiếm được vị trí quan trọng này.


Hố bộc phá trên đồi A1 (ngay sườn đồi) được tạo thành do nổ 960 kg thuốc nổ lúc 20h30 ngày 6/5/1954. Tiếng nổ là hiệu lệnh tổng công kích đợt cuối cùng của chiến dịch Điện Biên Phủ. Riêng vụ nổ đã tiêu diệt một đại đội địch. Ngay sau đó Trung đoàn 174 tiến công đánh chiếm toàn bộ cứ điểm A1 lúc 4h30 ngày 7/5/1954.


Nghĩa trang liệt sĩ A1, được xây dựng năm 1958. Nơi đây có 644 ngôi mộ là những chiến sĩ hy sinh trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Hầu hết đều không gắn tên, chỉ có 4 ngôi mộ ghi danh các anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Trần Can.


Cầu Mường Thanh. 14h ngày 7/5/1954, Đại đội 360, Đại đoàn 312 tiến công vượt cầu Mường Thanh, tiêu diệt ổ trọng liên 4 nòng của địch, đánh thẳng vào sở chỉ huy tập đoàn cứ điểm.


Sau 60 năm tồn tại, cây cầu được tu sửa nhiều lần, tuy nhiên vẫn giữ khá nguyên bản kết cấu trước đây. Người dân hiện vẫn qua lại hàng ngày trên cây cầu lịch sử.


Sở chỉ huy Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ (hầm De Castries) đã bị tổ xung kích do Đại đội trưởng Tạ Quốc Luật, Đại đội 360, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 tiến vào bắt sống tướng De Castries cùng toàn thể Bộ tham mưu vào lúc 17h30 ngày 7/5/1954.


Sân bay Điện Biên Phủ (Mường Thanh) nay thuộc phường Thanh Bình. Đây vốn là sân bay dã chiến hồi 1954 – cứ điểm 206 năm xưa, một căn cứ tiếp vận quan trọng của địch và cũng là sân bay trung tâm của tập đoàn cứ điểm. Ngày nay, sân bay được cải tạo, nâng cấp thành cảng hàng không dân dụng của thành phố. Mỗi ngày, có từ 2 đến 4 chuyến lên xuống bằng máy bay ATR72 giữa Hà Nội và Điện Biên.


Tỉnh Điện Biên cũng xây mới Bảo tàng có quy mô lớn, có thể trưng bày hàng nghìn hiện vật lớn nhỏ, kể cả xác máy bay, đại pháo 105 mm. Công trình khánh thành giai đoạn đầu để kịp trưng bày phục vụ dịp Lễ kỷ niệm 60 năm chiến thắng vào ngày 5/5/2014, dự kiến hoàn thiện vào năm 2016.


Đoạn đường 7/5 đã đổi tên thành đường Võ Nguyên Giáp có chiều dài gần 7 km, từ cầu Huổi Phạ đến hết cầu bêtông ranh giới thành phố với huyện Điện Biên. Đây là tuyến đường thuộc Quốc lộ 279 huyết mạch, thông thương với cửa khẩu Quốc tế Tây Trang nối với Lào.


Đường Võ Nguyên Giáp xuyên suốt trục chính của thành phố và đi qua nhiều điểm di tích thuộc quần thể di tích như: Trung tâm đề kháng Him Lam, Tượng đài Chiến thắng Điện Biên Phủ, điểm di tích Đồi A1, Nghĩa trang liệt sĩ A1, Bảo tàng Chiến thắng...

Theo Zing

Những cô cave vỉa hè ở Hà Nội


La cà quán trà đá để vợt khách, những cô gái bán dâm có những cách thức để giành cho mình lãnh địa riêng. Trái với vẻ ngoài ăn chơi, có những lần họ phải nợ cả tiền trà đá.

Nuôi cơn "khát thuốc"
Gần 12h đêm, tiết trời đầu hè cũng se se lạnh, đường phố Hà Nội như rộng hơn vì sự vắng vẻ đêm hôm, cuối cùng tôi cũng tìm được một hàng trà đá của một bà cụ trên đường Giải Phóng.

Vào ủng hộ cụ ly trà nóng, tôi ngạc nhiên thấy chỉ có mình bà cụ lại có chiếc xe máy WaveS dựng trên vỉa hè, cạnh hàng nước. Tôi thắc mắc về sự xuất hiện của chiếc xe máy, cụ chỉ trả lời qua loa: “Xe của họ gửi ấy mà, lát nữa quay lại lấy…”.
Gần 30 phút sau, một chiếc taxi dừng tại ngã ba đường Giải Phóng giao với phố Kim Đồng, một người đàn bà khoảng 25 tuổi từ taxi bước xuống. Chị ta vào quán nước không chào hỏi, bà cụ rót một ly trà nóng rồi đặt về phía người đàn bà.

Tôi đoán đó là khách quen nên cũng không lấy gì làm lạ. Thế nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là ly trà chưa được uống, nhưng cô ta liền móc túi quần lục mớ tiền lộn xộn, đưa cho bà cụ tờ 20.000 đồng rất lễ phép: “Con gửi u cả tiền nước 2 hôm trước nữa nhé”!
Cô ta ra lấy chiếc xe máy rồi phóng vụt đi, để lại luồng khói loãng dần trong ánh đèn yếu ớt. Sau những câu chuyện mà bà cụ kể lại, tôi mới hay người đàn bà ấy chính là một một cave chuyên “bám” vỉa hè để sống qua ngày và thỏa mãn những cơn khát thuốc. Theo lời bà cụ, cô cave này đã xuất hiện và là khách quen của cụ từ hơn 1 năm nay. Cô là một con nghiện, nghề kiếm sống là bán dâm. Cứ mỗi tối, khoảng 21h cô lại đi xe máy ra hàng nước của cụ để nhờ cụ trông giúp, rồi lững thững đi bộ ra đường Giải Phóng. Theo cụ thì cô ta hay đứng trên vỉa hè phía gần ga Giáp Bát để vẫy khách.

“Mỗi lần nó đi tiếp khách bao nhiêu tôi không hỏi. Thường thì mỗi tối nó cũng 'vẫy' được 1-2 khách, có hôm chả được khách nào. Những hôm có khách, nó sẽ trả tiền trông xe, nước trà 10.000 - 20.000 đồng. Nhiều hôm không có khách thì nó lại nợ tiền”, bà cụ cho biết thêm.

Cũng theo bà cụ hàng nước, đêm tối chỉ thỉnh thoảng mới có anh xe ôm qua uống ly trà nóng, hay mấy cậu taxi ghé qua mua vài điếu thuốc lẻ. Nhưng dường như đêm nào cụ cũng dọn hàng rất muộn để đợi vị khách quen đi “làm” về cụ mới nghỉ. Vừa cố để kiếm thêm mấy mớ rau, vừa để cho vui khi có người qua lại nói chuyện, vì tuổi của cụ bây giờ cũng không ngủ được nhiều.



Nhiều cô gái bán dâm la cà ở các hàng nước để tìm khách.
Kiếm khách tại hàng nước

Vào một buổi trưa tháng 4/2014, tôi và anh bạn ra ngồi một hàng nước chè trong ngõ 110, đường Trần Duy Hưng.

Khi chúng tôi đang ngồi có cô gái khoảng 25-26 tuổi ăn mặc gợi cảm kéo ghế ngồi bên. Gọi một ly nước nhân trần, cô ta cầm vân vê xung quanh ly nước mà quên cả uống. Nhưng chưa đến 10 phút, cô ta đã hút hết 2 điếu thuốc lá. Bỗng nhiên tôi nhận được tin nhắn trên điện thoại của anh bạn ngồi bên: “Cave đấy, lát nữa kiểu gì nó cũng hỏi thăm, làm quen rồi gạ bán dâm…”.
Quả thật, vài phút sau, câu làm quen trước nhất của cô ta là nhờ tôi xem giúp đồng hồ để biết giờ. Do biết trước nên tôi tỏ ra rất thân thiện và dễ gần qua từng câu trả lời. Qua mấy câu hỏi thăm xã giao, cô ta “đá đưa” những câu nửa đùa nửa thật chuyện quan hệ nam nữ rồi cuối cùng nói: “Thế anh có muốn người tâm sự không để em đưa anh đi”…Trước lúc chia tay, cô gái tên Nhung có biệt danh là Nhung “trố” (vì cô ta có cặp mắt hơi to) buông lời hẹn hò: Khi nào anh rảnh thì a lô em nhé, rồi mình đi tâm sự; Nếu anh buồn thì a lô cho em, em sẽ biến nỗi buồn của anh thành niềm vui hết mình...

Những lời hẹn hò chào mời, gạ gẫm của cô được công khai hơn với giá 500.000 đồng cho một lần “tâm sự nhanh”, 1 triệu đồng cho một lần đi “tâm sự qua đêm”. Nhung “trố” còn tỏ ra quan tâm đến tôi hơn khi đưa ra ý kiến: “Nếu lúc nào anh cảm thấy chán em thì em gọi bạn em cho, chúng nó cũng nhiệt tình như em mà, anh yên tâm đi…”.
Về phòng trọ, anh bạn tôi kể, ngày mới chuyển phòng đến đây, anh cũng hay ra ngồi các quán trà đá. Lần trước nhất anh từng bị choáng với cách tiếp cận và gạ gẫm đi khách của mấy “cave vỉa hè”, lần đó anh chưa hiểu chuyện gì xảy ra nên được bà chủ hàng nước trấn an thì anh mới nhận ra đó là cave.

Và theo anh, để nhận diện ra những cave hàng nước trà đá thì không khó, qua cách ăn mặc sexy, nói năng bạo dạn, trang điểm lòe loẹt, cứ có đàn ông xuất hiện ở hàng nước là tìm cách tiếp cận để bắt chuyện…

Theo Pháp luật & Xã hội

Những cô cave vỉa hè ở Hà Nội


La cà quán trà đá để vợt khách, những cô gái bán dâm có những cách thức để giành cho mình lãnh địa riêng. Trái với vẻ ngoài ăn chơi, có những lần họ phải nợ cả tiền trà đá.

Nuôi cơn "khát thuốc"
Gần 12h đêm, tiết trời đầu hè cũng se se lạnh, đường phố Hà Nội như rộng hơn vì sự vắng vẻ đêm hôm, cuối cùng tôi cũng tìm được một hàng trà đá của một bà cụ trên đường Giải Phóng.

Vào ủng hộ cụ ly trà nóng, tôi ngạc nhiên thấy chỉ có mình bà cụ lại có chiếc xe máy WaveS dựng trên vỉa hè, cạnh hàng nước. Tôi thắc mắc về sự xuất hiện của chiếc xe máy, cụ chỉ trả lời qua loa: “Xe của họ gửi ấy mà, lát nữa quay lại lấy…”.
Gần 30 phút sau, một chiếc taxi dừng tại ngã ba đường Giải Phóng giao với phố Kim Đồng, một người nữ giới khoảng 25 tuổi từ taxi bước xuống. Chị ta vào quán nước không chào hỏi, bà cụ rót một ly trà nóng rồi đặt về phía người nữ giới.

Tôi đoán đó là khách quen nên cũng không lấy gì làm lạ. Thế nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là ly trà chưa được uống, nhưng cô ta liền móc túi quần lục mớ tiền lộn xộn, đưa cho bà cụ tờ 20.000 đồng rất lễ phép: “Con gửi u cả tiền nước 2 hôm trước nữa nhé”!
Cô ta ra lấy chiếc xe máy rồi phóng vụt đi, để lại luồng khói loãng dần trong ánh đèn yếu ớt. Sau những câu chuyện mà bà cụ kể lại, tôi mới hay người nữ giới ấy chính là một một cave chuyên “bám” vỉa hè để sống qua ngày và thỏa mãn những cơn khát thuốc. Theo lời bà cụ, cô cave này đã xuất hiện và là khách quen của cụ từ hơn 1 năm nay. Cô là một con nghiện, nghề kiếm sống là bán dâm. Cứ mỗi tối, khoảng 21h cô lại đi xe máy ra hàng nước của cụ để nhờ cụ trông giúp, rồi lững thững đi bộ ra đường Giải Phóng. Theo cụ thì cô ta hay đứng trên vỉa hè phía gần ga Giáp Bát để vẫy khách.

“Mỗi lần nó đi tiếp khách bao nhiêu tôi không hỏi. Thường thì mỗi tối nó cũng 'vẫy' được 1-2 khách, có hôm chả được khách nào. Những hôm có khách, nó sẽ trả tiền trông xe, nước trà 10.000 - 20.000 đồng. Nhiều hôm không có khách thì nó lại nợ tiền”, bà cụ cho biết thêm.

Cũng theo bà cụ hàng nước, đêm tối chỉ thỉnh thoảng mới có anh xe ôm qua uống ly trà nóng, hay mấy cậu taxi ghé qua mua vài điếu thuốc lẻ. Nhưng dường như đêm nào cụ cũng dọn hàng rất muộn để đợi vị khách quen đi “làm” về cụ mới nghỉ. Vừa cố để kiếm thêm mấy mớ rau, vừa để cho vui khi có người qua lại nói chuyện, vì tuổi của cụ bây giờ cũng không ngủ được nhiều.



Nhiều cô gái bán dâm la cà ở các hàng nước để tìm khách.
Kiếm khách tại hàng nước

Vào một buổi trưa tháng 4/2014, tôi và anh bạn ra ngồi một hàng nước chè trong ngõ 110, đường Trần Duy Hưng.

Khi chúng tôi đang ngồi có cô gái khoảng 25-26 tuổi ăn mặc gợi cảm kéo ghế ngồi bên. Gọi một ly nước nhân trần, cô ta cầm vân vê xung quanh ly nước mà quên cả uống. Nhưng chưa đến 10 phút, cô ta đã hút hết 2 điếu thuốc lá. Bỗng nhiên tôi nhận được tin nhắn trên điện thoại của anh bạn ngồi bên: “Cave đấy, lát nữa kiểu gì nó cũng hỏi thăm, làm quen rồi gạ bán dâm…”.
Quả thật, vài phút sau, câu làm quen đầu tiên của cô ta là nhờ tôi xem giúp đồng hồ để biết giờ. Do biết trước nên tôi tỏ ra rất thân thiện và dễ gần qua từng câu trả lời. Qua mấy câu hỏi thăm xã giao, cô ta “đá đưa” những câu nửa đùa nửa thật chuyện quan hệ nam nữ rồi cuối cùng nói: “Thế anh có muốn người tâm sự không để em đưa anh đi”…Trước lúc chia tay, cô gái tên Nhung có biệt danh là Nhung “trố” (vì cô ta có cặp mắt hơi to) buông lời hẹn hò: Khi nào anh rảnh thì a lô em nhé, rồi mình đi tâm sự; Nếu anh buồn thì a lô cho em, em sẽ biến nỗi buồn của anh thành niềm vui hết mình...

Những lời hẹn hò chào mời, gạ gẫm của cô được công khai hơn với giá 500.000 đồng cho một lần “tâm sự nhanh”, 1 triệu đồng cho một lần đi “tâm sự qua đêm”. Nhung “trố” còn tỏ ra quan tâm đến tôi hơn khi đưa ra ý kiến: “Nếu lúc nào anh cảm thấy chán em thì em gọi bạn em cho, chúng nó cũng nhiệt tình như em mà, anh yên tâm đi…”.
Về phòng trọ, anh bạn tôi kể, ngày mới chuyển phòng đến đây, anh cũng hay ra ngồi các quán trà đá. Lần đầu tiên anh từng bị choáng với cách tiếp cận và gạ gẫm đi khách của mấy “cave vỉa hè”, lần đó anh chưa hiểu chuyện gì xảy ra nên được bà chủ hàng nước trấn an thì anh mới nhận ra đó là cave.

Và theo anh, để nhận diện ra những cave hàng nước trà đá thì không khó, qua cách ăn mặc sexy, nói năng bạo dạn, trang điểm lòe loẹt, cứ có đàn ông xuất hiện ở hàng nước là tìm cách tiếp cận để bắt chuyện…

Theo Pháp luật & Xã hội

Người đàn bà bị chồng đánh dã man, đòi bóp chết giữa phố

Mở đầu clip, người đàn bà cầm chổi đuổi theo người đàn ông nhưng nhanh chóng sau đó thế cục đã đảo chiều.

Người chồng cầm chổi đánh, quật ngã vợ ngay giữa đường và miệng liên tiếp hô “bóp mày chết luôn”, “mày chết đi”…

Tuy nhiên, người xem còn cảm thấy bất bình hơn nữa khi xung quanh đó chẳng hề có một ai can ngăn. Mặc cho người vợ kêu trời, kêu đất, mọi người có mặt ở hiện trường chỉ đứng cười và quay lại clip.